TẬp CẬn B́nh theo gương 

Thành cát tư hăn Nhân loẠi sẼ ra sao?

     Đại-Dương

 

Tài liệu tham khảo:

Sức mạnh quân sự Trung Quốc 'vươn ra toàn cầu' (Jonathan Marcus)

How China's Military Really Sees America (National Interest)

How Trump Could Stumble from a Trade War Into a Real War with China (National Interest)

National Interest The Chinese navy challenged Australian warships in the South China Sea as it conducted its largest-ever naval parade (Diplomat)

Autocracy With Chinese Characteristics Beijing's Behind-the-Scenes Reforms (Foreign Affairs)

Mar-a-Lago Diplomacy: Round 2 for Trump and Abe (Politico)

 

 

   TẬp CẬn B́nh theo gương Thành cát tư hăn

                      Nhân loẠi sẼ ra sao?

                                     Đại-Dương

Chính sách bành trướng, bá quyền của dân tộc Trung Hoa không hề thay đổi mà tuỳ theo t́nh h́nh khách quan để quyết định chiến lược thích hợp.

Thành Cát Tư Hăn áp dụng chiến lược “xâm lăng để mở đường cho phát triển kinh tế” nên vó câu của quân Mông Cổ đến đâu là cỏ không mọc được và thống trị từ Âu, lập ra Đế quốc Mông Cổ (1206-1296). Ước tính Đội quân của Thành Cát Tư Hăn đă sát hại khoảng 40 triệu người, đặc biệt vô cùng man rợ tại Trung Á, Đông Âu, Trung Đông đến độ dư luận quốc tế đặt tên là “hoạ da vàng”.

Ngược lại, Tập Cận B́nh “bành trướng kinh tế rồi mới xâm lăng”. Trung Quốc thiết lập một thị trường thế giới rộng lớn, gồm có đầu tư phát triển hạ tầng làm cơ sở tiêu thụ hàng hoá do “Công xưởng Thế giới” sản xuất từ loại cao cấp cho chí thứ độc hại, giả mạo hoặc nhái. Đồng thời, chuyển giao kỹ thuật lạc hậu và ô nhiễm cho các nước đang-phát-triển và chậm tiến. V́ thế, các quốc gia nhận viện trợ của Bắc Kinh ngày càng suy yếu, nợ ngập đầu, mất khả năng tự chủ và pḥng thủ sẽ trở thành miếng mồi ngon cho chủ nghĩa bành trướng bá quyền Trung Quốc.

Hiện tại, chẳng có quốc gia nào đủ khả năng đương đầu với Trung Quốc trên mọi mặt trận từ quân sự, chính trị, kinh tế đến văn hoá, ngoại trừ Hoa Kỳ. 

V́ thế, Tổng thống Donald Trump quyết định đương đầu với Chủ tịch Tập Cận B́nh trên nhiều mặt trận cùng một lúc, đặc biệt chú trọng tới kinh tế và quân sự. 

Tờ Newsweek ngày 20-04-2018 với chủ đề “Only War could stop China from controlling South China Sea, US military Commander say” đă trích văn bản của ứng viên chức Tư lệnh Lực lượng Hoa Kỳ tại Thái B́nh Dương, Đô đốc Philip S. Davidson đệ tŕnh lên Ủy ban Quân vụ Thượng viện trước phiên điều trần ngày 24 tháng Tư.

Newsweek viết “Hiện thời, Trung Quốc có khả năng kiểm soát Biển Nam Trung Hoa (SCS) trong mọi t́nh huống, chỉ thiếu chiến tranh với Hoa Kỳ … một khi chiếm đóng, Bắc Kinh có thể đẩy lực lượng tiến sâu vào đại dương để thách đố sự hiện diện của Mỹ trong khu vực”.

Khi dự khán cuộc duyệt binh đồ sộ trên SCS hồi đầu tháng tư, Tập Cận B́nh nhấn mạnh đă sẵn sàng thống nhất hai chính phủ Bắc Kinh và Đài Bắc bằng vũ lực, nếu cần.

Chính phủ Canberra cho biết ba khu trục hạm của Úc Đại Lợi trên đường thăm xă giao Việt Nam sau khi rời Phi Luật Tân và Mă Lai Á đă bị các chiến hạm Trung Quốc bám đuôi, giám sát.

Một số học giả, chính trị gia, kư giả quốc tế tin rằng Trung Quốc đang trỗi dậy mà không có cách nào ngăn chặn được nên chuyện thay thế vai tṛ siêu cường Mỹ sẽ chóng vánh dù trên phương diện kinh tế, quân sự, kể cả chính trị!

Niềm tin của họ dựa vào so sánh kinh tế GDP PPP (sức mua) của Trung Quốc năm 2018 là 25,100 tỉ USD so với 22,200 tỉ của Hoa Kỳ. Tính theo GDP nominal (danh nghĩa) th́ Trung Quốc được 13,100 tỉ USD so với 20,200 tỉ của Hoa Kỳ.

Lưu ư, GDP của Hoa Kỳ dù nominal hoặc PPP không khác nhau. GDP nominal per capita năm 2017 của Hoa Kỳ là 59,500 USD so với 8,600 của Trung Quốc.

Để đối phó với chiến lược bành trướng bá quyền của Tập Cận B́nh th́ Tổng thống Donald Trump quyết định mở hai mặt trận kinh tế và chính trị song hành nên giới học giả quốc tế công bố các nghiên cứu liên quan đến khả năng kinh tế và quân sự của Trung Quốc.

Trong bài Autocracy With Chinese Characteristics Beijing's Behind-the-Scenes Reforms đăng trên Tạp chí Foreign Affairs số tháng Năm và tháng Sáu 2018, Giáo sư Chính trị học Uyen Uyen Ang thuộc Đại học Michigan phân tích về ảnh hưởng của chế độ chính trị đă tác động lên nền kinh tế Trung Quốc qua ba thời kỳ Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu B́nh, Tập Cận B́nh.

Ang thừa nhận “Tây Phương đă sai lầm khi tin vào phát triển kinh tế sẽ kéo theo thay đổi chính trị về hướng dân chủ. Trung Quốc đă phát triển kinh tế cùng lúc tăng cường hệ thống độc tài toàn trị!”.

Tại Đại hội Đảng Cộng sản Trung Quốc lần thứ 19 bế mạc ngày 24-10-207, Chủ tịch Tập Cận B́nh tuyên bố: “Tiến bộ nhanh chóng của Trung Quốc nhờ Chủ nghĩa Xă hội mang màu sắc Trung Quốc là một chọn lựa mới cho các nước”.

Sau khi nghiên cứu kết quả từ ba thời kỳ quan trọng Mao, Đặng, Tập th́ Ang kết luận: “Trung Quốc quan-liêu-hoá hệ thống Đảng và Nhà nước để thống nhất quyền lực. Hiện nay, Bộ máy Đảng và Nhà nước (không kể giới quân sự và doanh nghiệp nhà nước) đă hơn 50 triệu người. Tốp ưu thế chính trị chiếm 1% (500,000 cán bộ) giữ vai tṛ quản trị guồng máy quan liêu … Kinh tế thời Mao là lệnh từ trên xuống, chặn sáng kiến từ dưới lên nên thất bại. Đặng dân-chủ-hoá các cải cách để bảo đảm hệ thống quan liêu có trách nhiệm, thúc đẩy cạnh tranh, và hạn chế quyền lực cá nhân của nhà lănh đạo (cởi mở kinh tế, siết chặt chính trị). V́ thế, giới lănh đạo hiện thời ở Bắc Kinh cũng nên lưu ư tới bài học này”.

Guồng máy quan liêu ngày càng đồ sộ làm cho nợ công của Trung Quốc năm 2018 lên tới 257% GDP và dự kiến 327% vào năm 2022, nhưng, các chuyên gia ở Trung Quốc lại nói chỉ có ĐCS may ra biết là bao nhiêu. Quả bóng địa ốc ngày càng ph́nh to khiến cho nguy cơ vỡ nợ càng gần.

Bắc Kinh áp dụng chính sách “kinh tế ăn cướp” bằng cách chèn ép thương mại, cưỡng đoạt tài nguyên thiên nhiên, ăn cắp tài sản trí tuệ của nước khác mà làm giàu, trái với tinh thần toàn-cầu-hoá do Tổ chức Mậu dịch Thế giới (WTO) quy định.

Bắc Kinh giăng chiếc “bẫy nợ” khi đầu tư vào các dự án cơ sở hạ tầng ở nhiều nước đă bắt đầu gặp phản ứng dữ dội tại Pakistan, Sri Lanka v́ chính phủ đă đem chủ quyền thế chấp; nhà thầu Trung Quốc được phép tái thiết thành phố Marawi của Phi Luật Tân bị dân chúng địa phương chống đối quyết liệt v́ họ muốn do các nhà thầu bản xứ thực hiện cho phù hợp với văn hoá dân tộc. Có lẽ Tổng thống Rodrigo Duterte sẽ tuân lệnh Bắc Kinh bất chấp ư kiến của dân chúng!

Kể từ khi đắc cử, Tổng thống Donald Trump đă tiến hành chính sách đối đầu kinh tế với Chủ tịch Tập Cận B́nh bằng cách tố cáo những vi phạm luật pháp thương mại quốc tế và hành động ăn cắp tài sản trí tuệ.

Mỹ “trừng phạt kinh tế” các vi phạm của Trung Quốc trị giá 60 tỉ USD/năm, nhưng, Tổng Trump tuyên bố không muốn “chiến tranh kinh tế” với Tập. Trái lại, Bắc Kinh trả đũa kinh tế 60 tỉ USD mà không chứng minh các công ty Mỹ vi phạm luật pháp quốc tế nên mang ư nghĩa “chiến tranh kinh tế”.

Lập tức, Trump ra lệnh cho Đại diện Thương mại Robert Lighthizer cứu xét việc trừng phạt Trung Quốc thêm 100 tỉ USD nữa. Bắc Kinh doạ sẽ trả đũa tương xứng, nhưng, chưa cụ-thể-hoá.

Liên Âu và các đồng minh Châu Á tuy ít bằng ḷng với chiến lược “Nước Mỹ Trên Hết”, nhưng, vẫn tố cáo chính sách thương mại không-công-bằng của Trung Quốc khi các công ty của họ bị chèn ép quyết liệt tại Hoa Lục. Liên Âu cũng phàn nàn Bắc Kinh về Sáng kiến Con đường và Vành đai (BRI) trị giá 900 tỉ USD đă làm chia rẽ tổ chức này.

Sau lần gặp mặt hai ngày, kể từ 17-04-2018, giữa Thủ tướng Shinzo Abe và Tổng thống Donald Trump tại Florida th́ giới chuyên gia của Hoa Kỳ, Nhật Bản, Liên Âu chuẩn bị họp tam phương vào tuần tới ở Geneve để giải quyết các vấn đề “giao dịch không-công-bằng liên quan đến t́nh trạng sản xuất dự thừa, trợ cấp bóp méo thị trường, doanh nghiệp nhà nước nhắm vào Trung Quốc” nhằm chuẩn bị cho cuộc họp cấp bộ trưởng thương mại vào tháng năm tại Ba Lê.

Na Uy tuy hoàn toàn thu lợi nhờ thị trường 1.3 tỉ dân của Trung Quốc, nhưng, cũng đang t́m cách bảo vệ tinh thần toàn-cầu-hoá và luật pháp được quy định trong WTO.  

Tổng thống Trump cũng ra lệnh cho Đại diện Thương mại và Giám đốc Hội đồng Kinh tế Quốc gia rà soát lại vấn đề tái gia nhập Hiệp ước Hợp tác Kinh tế Xuyên Thái B́nh Dương (TPP) như mong đợi của nhiều nước quanh Vành đai Thái B́nh Dương.

TPP gồm 12 quốc gia kư kết năm 2015 chiếm 38.2% GDP toàn cầu và 1/3 lượng thương mại thế giới. Hiệp ước Đối tác Toàn diện và Tiến bộ Xuyên Thái B́nh Dương (CPTTP) được 11 nước kư kết vào tháng 3-2018 chiếm 13.5% GDP nên rất mong Hoa Kỳ tái gia nhập để nâng cao vị thế kinh tế. Dù cho Mỹ có tái gia nhập CPTTP th́ cũng sẽ bảo lưu một số điều kiện để nền kinh tế Hoa Kỳ không bị thiệt hại quá nhiều.

Tây Phương, Nhật Bản và một số quốc gia khác đang kiểm soát chặt chẽ việc chuyển giao kỹ thuật, một yếu tố quyết định cho sự phát triển của Trung Quốc trong lĩnh vực kinh tế và quân sự nên Tập Cận B́nh khó làm mưa làm gió như trước.

Trong bài "Sức mạnh quân sự Trung Quốc vươn ra toàn cầu" đăng trên BBC ngày 15-02-2018, Tác giả Jonathan Marcus đă nhận xét về sức mạnh của Trung Quốc xuyên qua các tài liệu từ Viện Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế (IISS) ở London.

Thứ nhất, kế hoạch hiện-đại-hoá quân sự của Bắc Kinh tiến nhanh hơn dự đoán của giới chuyên gia quốc tế, đặc biệt trong lĩnh vực Không quân và Hải quân đă buộc Hoa Thịnh Đốn phải lấy Trung Quốc thay cho Nga làm bậc thang đánh giá sức mạnh quân sự Mỹ.

Trung Quốc có thể tự sản xuất chiến đấu cơ thế hệ thứ năm J-20; tự đóng tàu sân bay thứ hai mà dự trù cho nhu cầu bảy chiếc, kể cả loại sử dụng năng lượng nguyên tử; tự hoàn toàn chế tạo tuần dương hạm Type 055 tương đương với khả năng tác chiến của Tây Phương. Bắc Kinh đang chế tạo loại hoả tiễn tầm xa, nếu thành công sẽ triệt hạ nhiên liệu cơ và trinh sát cơ của địch quân trước khi lâm trận.

Thứ hai, sức mạnh chiến lược của Quân đội Giải phóng Nhân dân (PLA) có thể nới rộng vùng chống tiếp cận và chống xâm nhập (A2AD) ra tận khu vực nước sâu của Thái B́nh Dương, tạo nguy cơ lớn đối với phi cơ và chiến hạm buộc Hoa Kỳ phải lùi về phía Tây Thái B́nh Dương. Tham vọng này được Tập Cận B́nh nêu lên với Tổng thống Barack Obama khi gặp mặt thân mật tại California vào tháng 6-2013 và thường được nhắc lại.

Nhưng, giới chuyên gia quốc tế nghi ngờ khả năng tích hợp các loại chiến cụ, vũ khí tối tân và loại hiện đại khi Trung Quốc chưa đưa ra được học thuyết tương ứng. Do đó, hiệu quả tác chiến của PLA chỉ ở trong ṿng lư thuyết và giả định.

Từ sau Đệ nhị Thế chiến, PLA chưa từng giao chiến với các cường quốc Hải quân nên khả năng và kinh nghiệm điều động binh sĩ, chiến cụ, tiếp vận cho một trận hải chiến quy mô trên biển và không trung là số không. Nếu có, chỉ là “quân ta đánh với quân ḿnh”. Binh sĩ khó sử dụng vũ khí, chiến cụ nhanh nhẹn và hữu hiệu khi lần đầu tiên phải đương đầu với một địch thủ mà mới nghe đă rét! Bộ binh là lực lượng tinh nhuệ nhất của Trung Quốc mà vẫn thất bại trước Hoa Kỳ trong Chiến tranh Triều Tiên (1950-1953) do Bắc Kinh khởi xướng đột ngột.

Thứ ba, sức mạnh quân sự Trung Quốc nguy hiểm nhất thuộc phần cạnh tranh xuất cảng vũ khí với Hoa Kỳ. Thông thường Mỹ không bán vũ khí hiện đại nhất cho các nước, kể cả đồng minh, ngoại trừ Anh Quốc nên bỏ trống một thị trường màu mỡ cho Trung Quốc nhảy vào.

Bắc Kinh sẵn sàng bán công nghệ vũ khí hiện đại cho bất cứ quốc gia nào chưa có, với kỹ thuật vũ khí tương đương 75% của Tây Phương mà giá chỉ bằng phân nữa nên rất hấp dẫn. Bắc Kinh đă bán phi cơ không-người-lái có vũ trang (UAV) cho Ai Cập, Nigeria, Pakistan, Ả-rập Saudi, Các Tiểu vương quốc Ả-rập thống nhất và Myanmar trong khi Mỹ chỉ trang bị cho Anh và Pháp.

Thứ tư, Tờ National Interest ngày 16-04-2018 bàn về hai lối tuyên truyền về quan niệm chiến tranh của Trung Quốc đối với Hoa Kỳ: (a) Bắc Kinh truyền đi thông điệp “Quân lực Trung Quốc tử tế và có ư định hoà b́nh với Hoa Kỳ, nhưng, đôi khi buộc phải phản ứng quyết liệt đối với các sự kiện mất-ổn-định do kẻ khác tạo ra”. (2) Thông điệp thứ hai thường do các tướng lănh, đô đốc măn nhiệm hoặc giới học giả xem Mỹ là cường địch và vạch sách lược đánh thắng. Những bài phát biểu bán chính thức cũng được loan truyền rộng răi. Mọi huấn lệnh tác chiến có thẩm quyền trong PLA đều rất hiếu chiến hơn giới soạn thảo Bạch thư Quốc pḥng.

Giáo sư Graham T. Allison thuộc Trường Harvard Kennedy sau chuyến thăm Trung Quốc đă nói chuyện trực tiếp và lắng nghe ư kiến của tất cả các nhà lănh đạo dưới Tập Cận B́nh nên viết bài “How Trump Could Stumble from a Trade War Into a Real War with China” trên tờ National Interest ngày 20-04-2018.

Allison lo sợ cuộc chiến thế quan có thể dẫn Hoa Kỳ và Trung Quốc rơi vào cuộc chiến kinh tế dễ sụp chiếc bẫy Thucydides. Tuy nhiên, cuối cùng Giáo sư Allison đă kết luận: (1) Liệu chiến tranh giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc là không thể tránh khỏi? Chắc chắn là không. (2) Tôi có mong đợi xung đột về thuế quan sẽ chấm dứt bằng bom đạn hay chăng? Không.

Mặc dù vậy, thế giới vẫn đứng trước nguy cơ chiến tranh toàn diện khi Tập Cận B́nh và Vladimir Putin đang cố xây dựng mô h́nh xă hội trại lính để thực hiện tham vọng thống trị thế giới.

Đệ nhị Thế chiến xảy ra khi Đức Quốc Xă và Quân phiệt Nhật đă xây dựng được lực lượng quân sự vượt trội và một xă hội sùng bái bạo lực dựa vào thể chế độc tài toàn trị kích động tâm lư bành trướng, bá quyền của dân tộc. Do đó, nhân loại đă hứng chịu một thảm hoạ có một không hai trong lịch sử.

Nhân loại nhất quyết không cho phép hai ông vua-không-ngai này tái diễn thảm hoạ Thế chiến Thứ hai.

Hoa Kỳ t́nh nguyện dẫn đầu đang được các cường quốc lẫn nhiều quốc gia yêu chuộng hoà b́nh, mến mộ tự do, ham muốn phát triển, cầu mong hạnh phúc thành h́nh một mặt trận bảo vệ khát vọng chung của loài người.

                                     Đại-Dương

Trở lại