|
Sự
cất bỏ tập tục cấm kỵ đề
cập chuyện "bất lực" của nam
giới vào thời gian vài chục năm gần
đây đă mở rộng cánh cửa tiếp xúc
giữa bệnh nhân và giới chuyên môn, giúp
mọi người hiểu chính xác hơn các
hiện tượng bấy lâu vẫn được
gọi với cụm từ "các trạng thái
'bất lực' của nam giới".
Trước đây, không chỉ cấm kỵ nói
với người ngoài, mà ngay với người
trong cuộc - giữa vợ chồng - người
ta cũng tránh đề cập đến. Thường
th́ người vợ chỉ hờn tủi,
sầu muộn, c̣n người chồng
"bất lực: (impuissant) th́ rơi vào một
trạng thái tâm lư ẩn ức khổ sở. Và
t́nh trạng này lại càng khiến khả năng
sinh hoạt t́nh dục của bản thân ta
trở nên tồi tệ hơn.
Các rối loạn và nguyên nhân bệnh lư
Điều đáng mừng là sau khi sự cấm
kỵ được cởi bỏ - có liên quan
đến việc băi bỏ cấm lưu hành các
loại thuốc chống liệt dương, trong
đó phải nói đến việc thương
mại hóa viên xanh Viagra - tạo nên một
"cuộc cách mạng thật sự" đối
với công chúng rộng răi - th́ chính các chị
em lại là người có thái độ chủ
động, khuyến khích các đức ông
chồng t́m đến các bác sĩ để
được tư vấn và chữa trị.
Khả năng t́nh dục của nam giới
bị biến cải, hư hại, thuộc ba
loại như sau: - rối loạn cương
cứng (mặc dầu vẫn có ham muốn t́nh
dục); - rối loạn phóng tinh (éjaculation);
rối loạn dục t́nh (libido). Theo các chuyên
gia, các vấn nạn đó thường
được xuất hiện sau tuổi 50
(mặc dầu cũng được thấy
cả ở lứa tuổi 40). Theo giáo sư Pierre
Costa - khoa tiết niệu học và bệnh nam
giới tại viện Đại học Nices - trường
hợp thường gặp hơn cả là
một sự cương cứng không ổn định.
Trong các trường hợp khác là "sự hoàn
toàn không có khả năng cương cứng,
mặc dầu vẫn có ham muốn". Theo
một cuộc điều tra tiến hành vào năm
1994, có đến 25% người trên 50 tuổi
mắc phải; và trong một cuộc điều
tra lớn mới đây với 10.000 bệnh nhân,
có đến 44% đàn ông ở lứa tuổi
trên 45 có vấn đề về cương
cứng. Tuy nhiên theo bác sĩ Thierry Lebert - nhà
tiết niệu học thuộc bệnh viện
Foch - th́ "các rối loạn về cương
cứng không phải là điều bất
hạnh không tránh được, bằng
chứng là có những người đàn ông trên
75 tuổi vẫn đến hội chẩn".
Về loại rối loạn t́nh dục nam
giới thứ hai - rối loạn về phóng tinh
- phần nhiều là xuất tinh sớm. Theo bác sĩ
Pierre Costa, so với các rối loạn cương
cứng th́ các rối loạn thuộc loại
thứ hai thường ít xảy ra hơn: các nghiên
cứu gần đây cho thấy chỉ có
khoảng 15% đàn ông từ 40 đến 70
tuổi than phiền về vấn đề này.
Loại rối loạn thứ ba - sự giảm
bớt ham muốn t́nh dục - thường liên
quan đến sự giảm thiểu của
hormone nam giới testostérone do các tinh hoàn và các
hạch thượng thận sản sinh. Ở b́nh
diện của năo, chất testostérone đóng
một vai tṛ rất quan trọng trong sự
xuất hiện ham muốn t́nh dục. Mà lượng
testostérone lại không giống nhau ở mọi người.
Bác sĩ Pierre Costa giải thích "Ở khởi
điểm, nam giới không được hưởng
lượng hormone đó như nhau. Những ai may
mắn có được suất hormone cao sẽ
duy tŕ đủ testostérone trong cả cuộc
đời (khoảng 50% số người), trong
khi đó th́ những ai có lượng hormone
thấp hơn (thường là sau 50 tuổi)
sẽ thiếu nó và giảm sút dục t́nh. Điều
không may là một số bệnh cũng có thể
kéo theo một sự giảm thiểu testostérone và
ảnh hưởng đến ham muốn t́nh
dục".
Nguyên nhân dẫn đến các loại rối
loạn thứ nhất
Trước nhất, về loại rối
loạn cương cứng. Các nguyên nhân chủ
yếu là về tâm lư, tác động đến
sinh lư, có khác biệt theo lứa tuổi; ngoài ra
có các nguyên nhân do bệnh tật. Cụ thể:
- Ở những người đàn ông trẻ dưới
50 tuổi có sức khỏe nhưng lại có
vấn đề cương cứng th́ trong đa
số các trường hợp là do stress và lo âu,
ngoại trừ các trường hợp do bệnh
tiểu đường và bị thương
tật tê liệt... Ngày nay đàn ông luôn làm
việc quá sức, chịu một áp lực to
lớn do bởi tính cạnh tranh trong lao động.
Chỉ cần một giây lát mệt mỏi,
một tang tóc, một vấn đề nghề
nghiệp nghiêm trọng nảy sinh hay mọi
sự kiện gây biến động tâm lư khác,
là đủ để gây ra chuyện. Và nếu
như t́nh trạng "tắt máy" này cứ
lặp đi lặp lại th́ thường
nảy sinh "nỗi lo âu về hiệu
suất" với những ảnh hưởng tiêu
cực.
Bác sĩ Frédérique Medon - chủ tịch công đoàn
quốc gia các thầy thuốc về giới tính
học - giải thích "cơ thể" tâm
sinh học của trạng huống trên:
- "Rất nhanh chóng, người đàn ông
tự đặt ra các câu hỏi, lo sợ trước
mỗi cuộc giao phối rằng anh ta sẽ không
sao duy tŕ được sự cương
cứng, sợ làm thất vọng đối tác,
và những nhân tố tâm lư đó dẫn đến
việc tiết ra những chất gần với
adrénaline. Chúng ngăn cản sự giăn nở
mạch máu và gây nên cả sự thắt lại
các mạch máu của dương vật, điều
này đưa đến kết quả làm
trầm trọng thêm t́nh h́nh và kéo theo sự cương
cứng không hoàn toàn, không ổn định hay
giảm thiểu!"
- Ngoài 50 tuổi, nguyên nhân hoạt động
yếu kém về cương cứng thay đổi
khác nhau: sau các vấn đề thuộc loại
tâm lư, thường thấy hơn cả có
lẽ là các giảm thiểu chức năng cương
cứng có nguồn gốc từ mạch máu. Là v́
ở thời kỳ này một số bệnh như
huyết áp cao, xơ vữa động mạch có
thể làm cho mạch máu dễ vỡ và ảnh hưởng
đến việc tổ chức hệ mạch
quản ở các mô cương cứng. Một
nguyên nhân khác cũng rất thường gặp:
bệnh tiểu đường. Nó làm hư
hỏng các thần kinh chỉ huy việc cương
cứng cũng như các thành động
mạch, do làm thuận lợi cho việc đóng
cặn các mảng xơ vữa của vành động
mạch. Trạng thái có lượng cholestérole quá
cao trong máu, nghiện thuốc lá, rượu cũng
là những nhân tố làm trầm trọng thêm
việc hư hại các mô cương. Bác sĩ
Pierre Costa c̣n nói rơ hơn: uống quá nhiều rượu
c̣n tạo nên một hiệu ứng độc
hại trực tiếp lên các thần kinh của
sự cương cứng. Một số động
tác phẫu thuật cũng có trách nhiệm làm
trầm trọng vấn đề cương
cứng. Như trường hợp cắt bỏ
hoàn toàn tuyến tiền liệt để
loại bỏ một khối u ung thư rộng
lớn sẽ cắt đứt các dây thần
kinh của sự cương cứng (khi ung thư
c̣n ở giai đoạn đầu, thường
bác sĩ phẫu thuật cố giữ chúng).
Nguyên nhân của loại rối loạn t́nh
dục thứ hai
-
rối loạn phóng tinh:
Theo bác sĩ Therry Lebret, việc xuất tinh
sớm có nguyên nhân "không bao giờ do từ cơ
thể mà rất thường là thuộc về
một sự thiếu tiến triển của sinh
hoạt t́nh dục của chủ thể hay
một sự bối rối ứng xử t́nh
dục."
Và cuối cùng, nguyên nhân của sự giảm sút
ham muốn t́nh dục - có phải bao giờ cũng
do giảm thiểu chất testotérone? Đối
với bác sĩ Fréderique, Medon, "sự giảm
thiểu dục t́nh có thể được
gắn liền với chất lượng xấu
của các quan hệ vợ chồng.
Trong các cuộc hội chẩn, chúng ta vẫn
gặp vấn đề đó chẳng hạn như
ở các cặp vợ chồng trong đó người
vợ muốn có một đứa con nhưng người
chồng lại không muốn. Và mối quan hệ
xung đột đó có thể gây ra một
sự giảm thiểu hay một sự vắng
thiếu hoàn toàn cương cứng!
Trong trường hợp đó, có lẽ đă
diễn ra trong bộ năo một sự phong bế
quá tŕnh ham muốn dục t́nh và sự cương
cứng ở b́nh diện các trung tâm chỉ
huy".
Không có ham muốn dục t́nh th́ không thể có
được sự cương cứng. Ham
muốn t́nh dục phát sinh trong năo sâu, phần các
xung động do từ các thông tin nh́n, sờ,
ngửi, nghe... Tín hiệu ham muốn có được
truyền đến vỏ năo, ở đó nó có
thể được củng cố (nhưng cũng
có thể bị tiết chế). Lúc đó các thông
tin kích thích được ghi nhận lại trong
thùy trán mà hoạt động của nó sẽ
được truyền đến hai trung tâm
của vùng nằm ở đáy năo có tên là
hypothalamus - nơi có nhiều trung tâm điều
tiết các chức năng sinh học (đói, khát,
hoạt động t́nh dục, thức - ngủ,
điều ḥa nhiệt) - trong đó có một
trung tâm chỉ huy chính sự cương cứng.
Tín hiệu ham muốn được truyền
đến các thần kinh cương cứng (qua
trung gian của tủy xương sống) -
nằm ở b́nh diện xương chậu
nhỏ, các dây thần kinh này sẽ dẫn tín
hiệu đó đến dương vật. Lúc này
các thần kinh gây cương cứng tạo ra
một chất cho phép các gây trơn của các
động mạch nang và của vật thể cương
cứng tạo ra một chất cho phép các gây trơn
của các động mạch nang và của
vật thể cương cứng giăn ra, các
lỗ như tổ ong của chúng sẽ chứa
đầy máu cho phép dương vật tăng
thể tích.
Bất lực không c̣n là định mệnh
nữa!
Bác
sĩ François Juliano - nhà tiết niệu học
tại bệnh viện Đại học Bicettre
nhớ lại: những dược phẩm
chữa trị tại chỗ đầu tiên các
rối loạn hoạt động cương
cứng đă xuất hiện trên thị trường
vào đầu thập niên 80. Và vào thời gian
đó, bác sĩ Ronald Virag - bác sĩ phẫu
thuật tim mạch, chuyên gia về rối
loạn t́nh dục khám phá ra tác dụng của
papavérine, một chất làm giảm nở
mạch máu và đă nghĩ ra giải pháp người
đàn ông có thể tự tiêm cho ḿnh, vào dương
vật với một kim nhỏ xíu, vào sâu độ
vài milimét, ngay trước khi giao cấu. Tuy nhiên,
lối chữa trị này có điều bất
tiện do có nguy cơ gây ra một sự bất
thường giữa khoảng thời gian cương
cứng (được gọi là chứng cương
cứng dương vật, priapisme). Vài năm sau,
trên thị trường nhiều dược
phẩm điều trị tại chỗ khác ít xâm
hại hơn so với papavérine xuất hiện:
protaglandine và moxisylite. Và cả một thủ pháp
kém nguy hại hơn trong can thiệp tại
chỗ - được gọi tên là "Muse"
cho phép dùng ống tim đưa dược
phẩm làm giăn mạch máu vào đầu núm dương
vật bằng lỗ đi tiểu... " Bác sĩ
Virag dẫn giải thêm về hiệu dụng
của giải pháp trên cho cả đến
hiện nay: "Ngày nay, trong trường hợp
thất bại của cách chữa trị bằng
lối uống thuốc th́ việc tiêm chất
protalandine vào các nang - vẫn luôn có ích v́ chúng
mang lại kết quả tốt trong hơn 80% trường
hợp. Ngoài ra, phương pháp này c̣n có ưu
điểm là làm cho cương cứng biến
mất ngay sau cơn cực khoái, và điều này
cho phép một quan hệ yêu đương có
chất lượng và nguy cơ bị chứng cương
dương vật không hề có trong thực
tế". Vào thời kỳ trên, việc cấm
lưu hành và chữa trị các chứng rối
loạn t́nh dục bắt đầu được
băi bỏ: năm 1996, tạp chí y học New England
Journal of Midecine lần đầu tiên đăng
một bài viết về phương pháp tiêm
thuốc vào nang dương vật, và năm 1997,
một bài khác về phương pháp Muse."
Nhưng đối với công chúng rộng răi, như
ghi nhận và đánh giá của tờ tuần báo
Paris Match, "một cuộc cách mạng thật
sự" chỉ xảy đến năm 1998,
với việc thương mại hóa viên xanh
Viagra, nó "mở ra một kỷ nguyên mới:
kỷ nguyên y học hóa sinh hoạt t́nh
dục". Kỳ thực th́ việc phát
hiện ra những đức tính và ưu điểm
của "viên xanh" đối với hoạt
động sinh dục của nam giới lại là
một kết quả của ngẫu nhiên.
Bác sĩ François Juliano giải thích rơ chuyện này:
dược phẩm này được nghiên
cứu vào đầu những năm 90 nhằm
chữa trị chứng đau thắt ngực.
Trong những thử nghiệm đầu tiên, các
bệnh nhân báo cáo lại - một cách vui
mừng - với các bác sĩ một sự
cải thiện rơ rệt, rất ngoạn mục
của các sự cương cứng của
họ, trong khi các kết quả đối
với chứng đau thắt ngực lại ít
ỏi, không rơ rệt lắm. Và thế là, đang
giữa chừng nghiên cứu, hướng t́m
kiếm được thay đổi. Giờ
đây, rơ ràng một điều là dược
phẩm đó hiệu nghiệm đến mức
phi thường, bởi lẽ nó cho phép chữa
trị có kết quả từ 60 đến 70%
số bệnh nhân bị thiếu khả năng cương
cứng, cho dù có nguồn gốc từ đâu,
ngoại trừ những người bị
tiểu đường, những người
đă mổ ung thư tuyến tiền liệt;
với họ, thuốc kém hiệu quả hơn".
Nói về tác động của viên thuốc xanh
thần diệu, bác sĩ Thierret Lebret giải thích:
"Thực ra cũng đơn giản. Trong
sự kích thích t́nh dục đầu tiên,
chất monoxyde nito (NO) được tiết ra.
Chất này là một nguồn năng lượng
thật sự cho sự cương cứng; nó
dẫn đến sự tăng cường
một phân tử có tên là GMPc có khả năng
tạo ra một sự sung huyết quan trọng
trong dương vật. B́nh thường th́ phân
tử GMPc này vẫn bị hủy hoại bởi
một enzyme có tên là phosphodiestérase 5. Viagra chính có
tác dụng ức chế enzyme này, tức ngăn
cản việc loại bỏ GMPc, và nhờ đó
giúp vào việc làm gia tăng độ tập
trung của phân tử này trong dương vật,
khiến việc cương cứng được
dễ dàng. Hai loại dược phẩm tương
tự cùng một họ phân tử sẽ
được vào thị trường với
một hiệu lực như vậy."
Viên Viagra - phải được uống từ
30 đến 60 phút trước sự kích thích t́nh
dục đầu tiên - có thể chịu
được rất tốt đối với cơ
thể, trừ phi nó được cho uống
kết hợp với nhiều dược phẩm
khác nhằm chữa trị bệnh đau thắt
ngực. Bác sĩ François Juliano nhận xét: chính
việc sử dụng kết hợp đó là
nguồn cơn của các tai biến về tim mà
các báo đă đăng tải. Bác sĩ Ronald
Virag cẩn trọng gh́m bớt sự ca tụng
quá bốc đối với viên xanh và nhắc
đến các phản ứng phụ cần coi
chừng. Theo ông, có đến 20% trường
hợp trong đó được thấy xảy
ra các phản ứng phụ như: cơn nóng
bất th́nh ĺnh, nhức đầu rối
loạn tiêu hóa.
Viên Viagra cùng các dược phẩm có công
dụng tương tự như đă nêu trên
đều chữa trị tại chỗ rối
loạn cương cứng, cụ thể là
nhằm giải quyết việc sung huyết
ở dương vật. Gần đây - cách
đây hơn một năm - xuất hiện
loại hóa dược t́nh dục mới cũng
nhằm chữa trị cương cứng nhưng
theo một nguyên lư và cơ chế có khác hơn:
hoạt hóa việc chỉ huy cương cứng
ở năo bộ. Đó là chất apomorphine,
được ngậm dưới lưỡi 30
phút trước lúc giao hợp. Hiệu quả
của nó không bằng viên Viagra, nhưng ưu
điểm của nó là "mở cánh cửa cho
các t́m ṭi, nghiên cứu dược học về
các hoạt chất mới ở b́nh diện năo".
Ngoài ra, cũng sắp được tung ra
thị trường các hóa dược có cùng
loại dược tính như Viagra nhưng có
hiệu lực kéo dài hơn (đến 24
tiếng thay v́ 4 tiếng). Nay một sản
phẩm khác cũng sắp được bán, có
khả năng khắc phục một điểm
hạn chế của Viagra là không nên dùng sau khi
ăn uống no say.
Những phương pháp can thiệp y học khác
Điều ngoạn mục và độc đáo
nhất trong khả năng của y học
hiện đại giải quyết vấn nạn
cương cứng cho nam giới, có lẽ là
việc sử dụng phương pháp làm dương
vật... giả, (prothèse pénienne) có thể làm
phồng lên bằng silicone. Phương pháp này thường
được sử dụng khi mà các chữa
trị bằng các dược phẩm uống hay
tiêm nói trên không mang lại kết quả. Đây
là các dương vật giả loại mới không
bất tiện như các dương vật
giả cũ, v́ chúng cho phép để dương
vật được nghỉ sau khi nó đă
xẹp hơi. Các dương vật giả
bằng silicone có thể bơm phồng tùy ư,
nhờ một ṿi bơm nhỏ đưa vào b́u
dái dưới da, cạnh tinh hoàn. Giáo sư Pierre
Costa dẫn giải: "Sẽ không nh́n thấy ǵ
hết, và thời gian cương cứng có
thể kéo dài tùy thích. Khi mà cảm xúc và cơn
cực khoái diễn ra b́nh thường, việc
hỗ trợ của dương vật giả
trong khi giao hợp được quên đi! Nh́n
lại sau 5 năm thử nghiệm, chúng tôi
chỉ nhận thấy có từ 2 đến 17% ca
cự tuyệt". Theo bác sĩ Ronald Virag, ngày
nay đă có nhiều loại dương vật
giả bơm phồng được và có bôi
một chất có nền là kháng sinh, cho phép tránh
được gần như hoàn toàn nguy cơ
nhiễm trùng."
Bên trên, chủ yếu là vấn đề
chữa trị loại rối loạn và thiếu
năng t́nh dục chính yếu và phổ biến
nhất với nam giới là chuyện cương
cứng. Như trên đă nói, có những người
bị mất khả năng cương cứng
mặc dầu vẫn có ham muốn t́nh dục. Nhưng
có nhiều người không c̣n sự cương
cứng, đơn giản chỉ v́ không c̣n ham
muốn t́nh dục. Đó là loại rối
loạn thứ ba, cũng có nguyên nhân từ cơ
thể (v́ vậy ta đề cập trước
loại rối loạn thứ hai, nặng - hay
đơn thuần - do nguyên nhân tâm lư). Để
chữa trị chứng giảm hay mất dục
t́nh, do sự giảm sút hormone testostérone, hiện
nay đang lưu hành trên thị trường
một viên đông sương testostérone nguyên
chất (chứ không c̣n có nền là các dẫn
xuất). Đây là một loại hormone tổng
hợp từ một hợp chất hạt nhân
mẹ là thảo mộc. Dược phẩm này
được tŕnh bày trong những túi cá nhân,
được đắp lên vai sau khi tắm
rửa. Thuốc sẽ nhanh chóng tản ra trong máu
và khôi phục lại chất testostérone b́nh thường.
Ở Mỹ, nó đă được thương
mại hóa từ 2 năm nay, và được
thử nghiệm rộng răi trên nhiều bệnh
nhân với các kết quả rất tốt.
Điều trị rối loạn trong chuyện
xuất tinh sớm là việc của bác sĩ tâm
lư và nhà giới tính học hơn là của
một bác sĩ y khoa. Không phải ngẫu nhiên
khi một văn bằng về giới tính
học được cấp từ 4 năm nay
tại Pháp. Nếu bộ môn này được công
khai thừa nhận và sử dụng ngày nay, là do
từ rày nó có vị trí đối với
nhiều loại rối loạn t́nh dục,
nhất là trong các trường hợp lo lắng
về hiệu năng làm t́nh.
Theo bác sĩ F. Medon, hầu hết các bệnh nhân
t́m đến ông đều có nhu cầu muốn
hiểu tại sao họ bị các rối
loạn, và "bản thân các lời giải thích
có một hiệu quả chữa trị do lẽ
chúng làm giảm bớt nỗi lo lắng". Các
buổi tư vấn đều chú tâm đưa
bệnh nhân trở lại thanh thản trong
trạng thái thư giăn. Tất nhiên cũng có khi
phải làm một số xét nghiệm cần
thiết, để phân biệt phần nào do
từ tâm trạng lo âu, phần nào do tổn thương
cơ thể.
Nay chuyện sinh hoạt t́nh dục được
tha hồ nói đến, các cấm kỵ bị
gỡ bỏ, cuộc chiến hóa dược t́nh
dục ngày một sôi động, náo nhiệt,
với các chiến dịch quảng cáo, mời chào
bằng những h́nh ảnh giật gân. Cuộc
chạy đua cuồng nhiệt theo khoái lạc
dục t́nh đó có nguy cơ làm người ta
quên đi rằng tác động t́nh cảm
của các quan hệ con người tồn
tại. Một nguy cơ khác, như lời
cảnh báo của các giáo sư trên, "một
khi loại bỏ hết mọi bí ẩn của
thân thể nữ hay nam, người ta không c̣n kích
thích được sự ham muốn". V́
một khi t́nh dục bị tầm thường hóa,
"người ta bỏ mất đi cái yếu
tố kích thích tinh tế đó của sự ham
muốn: sự bí ẩn". Sự tranh đua phô
bày các h́nh ảnh khiêu khích "làm mất đi
hương vị của trái cấm và dẫn
đến một hiệu quả nghịch thường".
C̣n một mối nguy khác nữa của xă
hội chúng ta hiện nay là "đặt sinh
hoạt t́nh dục trong lĩnh vực thành tích cũng
như các thành tích của đời sống
nghề nghiệp hay xă hội trong đó phải
tuyệt đối có tính cạnh tranh". Đừng
quên mất điều này: các nhu cầu t́nh
dục không phải như nhau ở mọi cá nhân:
một số cặp vợ chồng thấy
hạnh phúc với quan hệ t́nh dục một
tháng một lần, một số khác một ngày
một lần. Và trong sự t́m kiếm ḥa
hợp giới tính, rất thường khi
thuốc men không phải là lời giải đáp
duy nhất.
Thanh Tâm
|