Mơ Chiều  

ĐIỆP MỸ LINH

 

Xuyn qua từng ng my chĩu nặng hơi nước, những tia nắng đu hiu của một buổi chiều như đang ngập ngừng bn ngoi khung knh của chiếc Boeing đồ sộ đang bay. Bảo-Trn nghing một bn m st vo mặt knh để nhn lại pha sau. Dalat đ chm khuất, chỉ cn những đm sng ly ty từ những ta buildings trn triền ni cao. Từ những triền ni, hơi lạnh tot ra, tạo thnh những phiến sương buồn, che khuất những khe ni thm u rồi bay lang thang trong vng khng gian im vắng để đợi chờ nh hong hn.

Nhn vng khng gian đẫm sương chiều của thnh phố Dalat, tự dưng Bảo Trn lin tưởng đến hnh ảnh m đềm của một thnh phố lạ lẫm, xa xăm. Nơi thnh phố lạ lẫm đ, khi chiều xuống, những mn sương trắng đục cũng tỏa ra từ lng ni; cũng vy quanh những ta buildings cao nghệu; cũng bay lang thang để tm xem mn đm về từ lối no; cũng vượt ln đỉnh ni, ha lẫn vo my, khiến cảnh sắc trở nn hng vĩ v kỳ b lạ lng. Nếu phải so snh những điều khc biệt giữa hai thnh phố, c lẽ Bảo Trn chỉ thấy, nơi thnh phố xa lạ đ, những mn sương trắng đục thch lơ lững trn những nhnh sng cuồn cuộn ph sa.

Từ một trong những nhnh sng đục ngầu ph sa, chiếc du thuyền nhỏ Royal tri m ả giữa dng, bỏ lại pha xa từng vng nh sng rực rỡ của những thnh phố kỹ nghệ v những khu vực thương mại sầm uất.

Qua khỏi thượng nguồn, sự phồn thịnh dọc hai bn bờ khng cn nữa. Từ chiếc Royal nhn ln bờ, Bảo Trn thấy nhiều thn người gầy g trong những mảnh vườn cằn cỗi đang từ từ li lại pha sau trong khi chiếc Royal xui ging sng su, giữa hai triền ni cao. Nhn quanh, Bảo Trn chỉ thấy ni v ni. Ni chập chng. Ni vy quanh. Ni ko di đến v tận. Ni đổi mu ty theo độ cao v sự di chuyển của hơi sương cng nh mặt trời. Sự đổi dạng v tuổi tc của những tri ni tạo nn sự hng vĩ/sự thướt tha/sự cuồng nộ của dng sng. 

Dng sng ny khng c sự mnh mng bt ngt của sng An Giang/sng Trim Đức/sng Đ Rằng. Dng sng ny thiếu hẳn sự nn thơ nhưng đầy nguy khốn của sng Ci Lớn/sng Vm Cỏ trong thời binh lửa. Dng sng ny khng mang nặng vết đau lịch sử của cả một dn tộc như sng Gianh/ sng Bến Hải/sng Thạch Hn. Dng sng ny thiếu hẳn sự tươi trẻ/sự trữ tnh của dng Danube hoặc sng Rhine bn trời u. Dng sng ny cũng khng c sự kinh khiếp đầy huyền diệu của sng Hằng. Dng sng ny thm trầm, như một cụ Đồ Nho, v tch lũy nhiều điều huyền nhiệm của đời/của thời gian/của thin nhin. Dng sng ny mang tn Dương Tử.

Khi nh nắng mai l dạng cuối trời xa cũng l lc Bảo Trn thch th nhn dng Dương Tử trườn mnh giữa hai vch ni thẳng đứng. Nhn ln đỉnh ni, Bảo Trn thấy những cy tng/cy bch chễm chệ một vng trời ring để vui đa với gi v tự tnh với my. Dưới chn ni, nhiều người dn lam lũ đang cng lưng vt những hạt ct hiếm hoi bn bờ sng để đem về xy những ngi nh nhỏ nhắn trn hc ni cao hoặc xy những cy cầu cheo leo, nối liền hai triền ni dọc bờ sng. 

Trn mặt sng đục ngầu mu đất đỏ, những chiếc du thuyền nhỏ vẫn ngược xui trong m thanh vi vu mệt mỏi của my tu. m thanh ny v mu nước ny gợi nơi lng Bảo Trn hnh ảnh những dng sng thấm mu v những cnh rừng trm đầy mn bẫy v hầm chng khi chiến tranh cn lan trn trn Qu Hương đầy khổ nạn! Nng tự hỏi, khi mạch sng Dương Tử được đắp đập để mực nước sng dng ln cả trăm thước th cuộc sống nơi vng Qu Hương ngho kh của nng, sẽ bị ảnh hưởng như thế no? 

Trong khi Bảo Trn trầm ngm v những ưu tư khng thể giải đp được th c tiếng g cửa. Từ từ bước ra cửa, Bảo Trn nghĩ rằng người g cửa l Phong, nhưng vẫn hỏi, v thi quen về vấn đề an ninh: 

- Ai đ?

- Anh. Anh sang rủ em ln sn tu ngắm mặt trời lặn.

Quanh sn tu rất nhiều du khch chụp ảnh v ngắm nhn những ta nh nhiều tầng được xy gần đỉnh ni để dn cư dời ln đ khi cng việc xy đập nước hon tất. Rồi đy sẽ c nhiều thnh phố bị chm lấp trong dng nước su. Khng hiểu những người dn cần c sẽ thch ứng được với hon cảnh khắc nghiệt hay khng; v cng ln cao thời tiết cng lạnh v những vng đất xốp để trồng trọt cng hiếm. Nghĩ đến cảnh khng biết bao nhiu gia đnh phải dời ln ni cao, để bao nhiu ruộng vườn, mồ mả Tổ Tin, ng B v người thn chm su vo lng nước, Bảo Trn thở di, lng đầy thương cảm! 

Giọng của Phong cắt đứt tưởng của nng:

- Ở đy đng qu! Mnh ln tầng trn, nh.

Tầng trn t người. Phong xoay hai chiếc ghế nhựa để lưng ghế quay về hướng mặt trời rồi chng v Bảo Trn ngồi vo. Nhn vng khng gian rộng lớn của sườn ni đối diện chan ha trong nh nắng chiều, Phong hỏi:

- Mu nắng ny c gợi trong hồn em cht g khng, Bảo Trn?

Bảo Trn khng vội đp, lặng ngắm những thn người gầy guộc đang hi bắp trn sườn ni v nhm người khc đang chặt thn cy bắp, b lại từng b. V gần nơi đỉnh ni, nng thấy mấy ngi nh ẩn mnh trong mu xanh biếc của cy rừng. Bảo Trn đp:

- Dạ, mu nắng ny lm em nhớ những buổi chiều m ả trn ni Pilatus ở Thụy Sĩ. Chỉ khc một điều, trn triền ni Pilatus em thấy vi trang trại v những ch b thong dong nhơi cỏ. Nơi cổ của mỗi ch b, người ta cột một ci chung nhỏ, khi ch b cử động tiếng chung nghe leng keng. Tiếng chung ny gip cho người ta dễ tm, nếu tối đến m ch b khng về. Từ những hang động nhn tạo trn đỉnh ni Pilatus, em c thể thấy, trong nh nắng vng nhạt v từng cơn gi du dịu như hm nay, những ng my chiều chờn vờn bn ngoi cửa hang. Cũng từ những hang động đ nhn xuống, trn mặt nước xanh ngt như biển khơi, em thấy vi chiếc du thuyền nhỏ, mang cờ hnh chữ thập, tri lặng lờ trn mặt hồ Lucerne. Nếu tinh , du khch c thể thấy hồ Lucerne mang hnh dng chữ thập. Xa xa, chen chc trong mu xanh của cỏ cy l mu đỏ của mi ngi trn những ngi nh thờ cổ, với những thp chung cao vời vợi. V xa, xa tt đến cuối trời, mu xanh thẫm của phụ lưu hồ Lucerne len lỏi giữa mu trắng của những khe ni tuyết. Trn đỉnh ni, tuyết lấp lnh trong cht nắng hắt hiu muộn mng.  Trong khung cảnh như vậy m nghe những tiếng leng keng trỗi ln lin tục từ nhiều hướng khc nhau, tự dưng tm hồn em bng khung, xao xuyến một cch lạ lng! By giờ, nhn hnh ảnh trn triền ni đối diện, ngoi cht bng khung, xao xuyến, em cn cảm thấy như c điều chi rưng rức chĩu nặng trong lng! 

- Như vậy l tm hồn em giao động nhiều hơn trước khung cảnh ny, đng khng?

- Dạ, đng. 

- Tại sao?

- Cảnh đẹp của thin nhin lm thỏa mn tnh hiếu kỳ của em. Nhưng điều lm cho em xc động lại l sự ngho kh v nỗi bất hạnh của con người. Cn anh, anh nghĩ g?

- Anh hả? Anh nghĩ đến những buổi chiều c nắng vng tỏa rộng trn sườn ni nơi đo R R hoặc lung linh trn rừng dừa nơi bi biển tại trung tm thể dục Đinh Tin Hong sau ny đổi lại l trung tm huấn luyện Biệt Động Qun ở Đồng Đế, Nha Trang. 

- Anh l bc sĩ Qun Y m anh lm chi ở chỗ người ta huấn luyện Biệt Động Qun?

- V l bc sĩ Qun Y cho nn H phải thụ huấn qun sự ở đ. 

- Những buổi chiều như vậy anh nghĩ g?

- Anh cảm thấy c đơn lắm v: Anh nhn xa vắng, ngn thương nhớ. Em đ xa rồi, em biết khng? (1)

Biết Phong muốn gin tiếp gợi lại Cuộc Tnh Xt Xa/muộn mng giữa chng v nng, Bảo Trn thong buồn:

- Anh đ hứa với em rồi, anh nhớ khng? 

- Anh hứa g?

- Anh hứa sẽ xem em như em gi thi. Anh nhớ khng?

Phong cười buồn, im lặng. Một lc lu, Bảo Trn chuyển đề ti:

- Từ mấy hm nay anh c nhận biết được điều g khc thường trong khng gian m chng ta đ đi qua hay khng? 

- C. Anh cảm thấy như thiu thiếu ci g đ, nhưng khng biết l ci g!

-Anh thử tưởng tượng, nếu c vi cnh chim bay chầm chậm ngang triền ni đối diện th...

- Đng rồi! Từ hm đặt chn đến đất nước ny anh chưa hề thấy bất cứ loi chim no cả. Tại sao? 

- Em khng hiểu.

Vừa khi ấy, Jason hướng dẫn vin du lịch bước ln khỏi bậc thang cuối cng. Phong gọi Jason, đặt cu hỏi bằng Anh ngữ; v Phong biết tất cả hướng dẫn vin du lịch tại Trung cộng đều được chnh phủ đo tạo v Anh văn l sinh ngữ chnh. Jason đp:

- Ti khng nhớ bc sĩ l người thứ mấy đ hỏi ti cu ny; nhưng ti nhớ, khi tnh hữu nghị giữa Nga S v chng ti cn khắng kht, Nga S đ cho chnh phủ của chng ti vay một mn nợ lớn. Nước chng ti đng dn nhưng ngho, trả nợ khng nổi. Đến lc tnh hữu nghị giữa hai quốc gia rạn nức, Nga S đi nợ gắt gao qu, chnh phủ của chng ti ra lệnh mọi tầng lớp nhn dn phải chia xẻ những kh khăn với quốc gia bằng cch dồn tất cả nỗ lực để tăng gia sản xuất, lấy gạo v ngũ cốc trả nợ cho Nga. Nhưng trở ngại lớn của chng ti l: Sau khi gieo mạ v hạt giống, chim ăn hết. Thế l chnh phủ ra lệnh giết tất cả chim chc để hoa mu khng bị hao hụt.

Bảo Trn ngạc nhin:

- Lm sao c thể giết hết được tất cả chim chc?

- Chim mung cũng c linh tnh v tiếng ni ring. V vậy, sau vi đợt bị lng giết, lũ chim rũ nhau bay đi, khng bao giờ trở lại! 

Bảo Trn chưa kịp ni chi thm th từ cc my khuyếch đại m thanh đặt quanh tu vang ln lời nhắn của director Charles: Thưa qu b, qu ng! Du thuyền của chng ti sẽ dừng lại trong vi pht nữa. Qu vị no đ ghi tn tham dự cuộc du ngoạn vo sng Daning, xin chuẩn bị để thuyền my đưa qu vị đi.

Chiếc thuyền my c cửa knh bao quanh rời sng Dương Tử để tiến vo nhnh sng Daning đầy đ cuội. Dọc theo bờ sng Daning, nơi những vng đất chi cũng như trn triền ni cao, Bảo Trn chỉ thấy những mảnh vườn tn a, như l vết tch của ma Đng. Những người đang lm vườn hoặc lm rẫy trn cao hay những người ngồi giặt quần o ven sng, vội dừng tay, nhn đon thuyền my với nt mặt v nh mắt trn đầy ước mơ. 

Cng xa ging Dương Tử bao nhiu mu nước cng trong trẻo v đy sng cng lộ r bấy nhiu. Đ cuội dọc bờ sng trở nn nhẵn v lng thm. Trn những phiến đ cuội đ, những đi chn trần khẳng khiu của mấy em b v của vi thanh nin, ngang người chỉ quấn một mảnh khố, cố chạy theo chiếc thuyền my để bn những ci chung nhỏ bằng đồng, được chạm trổ chữ Nho v hnh tượng cc vị Bồ Tt hoặc bn những cy gậy bằng gỗ được uốn cong một đầu v cũng được chạm trổ rất cng phu.

Thấy mấy em b trai đen đủi cng mấy cậu thanh nin vấn khố, Bảo Trn chạnh nhớ đến vng trời mờ sương bn qu nh; nơi đ đn ng Thượng cũng vận khố, phụ nữ Thượng để ngực trần, mặc vy, v đeo những vng xoắn bằng đồng nơi cổ, nơi chn v hai tri tai được căng rộng ra. Họ thường đi từng nhm nhỏ. Ngy cn b, Bảo Trn thch nhn dng họ chập chờn trong nh nắng chiều, bn những đồi tr xanh biếc của ng b Ngoại. Cũng c lc họ đem măng hoặc ngũ cốc đến nh đổi muối. Ngoại khng đổi, bảo người gip việc lấy muối đem cho họ. Khi no cũng vậy, nhận được chn muối họ cười hớn hở, để lộ hai hm răng đ bị c thấp xuống, rồi họ lu lo một thứ ngn ngữ khng thể no Bảo Trn hiểu được.

Nụ cười của người Thượng ngy đ v nụ cười của những người vận khố nơi đy sau khi bn được mn hng đều đượm nt ngy ng, mộc mạc m người thị thnh khng lm sao c được. 

Gi la my thật thấp. Dng sng trở nn hẹp v cạn dần. Thuyền tắt my để vi thanh nin lực lưỡng dng so chống. Mạn thuyền cạ ln đ cuội, m thanh nghe khng m ả t no cả. Bảo Trn thấy, từ trn mấy đỉnh ni, nhiều ch khỉ đang xn xao, c vẻ huyn no lắm. Giữa lc Bảo Trn chưa hiểu dịch vụ du lịch đưa du khch vo đến cuối ging Daning để lm g th nghe giọng Jason:

- Những gia đnh giu mới c tiền chn người thn trn đ.

Từ ny giờ chỉ để tm ngắm cảnh lạ, Bảo Trn khng để đến lời dẫn giải của Jason. By giờ nghe ba tiếng chn trn đ, Bảo Trn ngạc nhin, vội nhn theo hướng ngn tay trỏ của Jason v thấy, gần những đỉnh ni cheo leo nơi những khoảng ni bị lỡ, lộ ra mu đất đỏ hoặc vng sậm l những cửa hang nho nhỏ; trong hang l quan ti của người chết. Bảo Trn t m hỏi: 

- Jason! Lm thế no họ c thể đưa quan ti ln đến đ để chuyền vo hang? 

- Đưa quan ti ln đến đỉnh ni rất kh khăn. Nhưng họ trả tiền hậu hỷ th cũng c người lm. Ln đỉnh rồi, họ sẽ thng giy để chuyển quan ti vo hang.

- Sau đ hang c được đng cửa hoặc lấp lại hay khng?

- Khng.

Nhn quanh, thấy hầu như nơi mỗi chỗ ni lỡ đều được dng lm nh mồ khng cửa, Bảo Trn hỏi:

- Tại sao họ khng tm đất để chn m lại lập những nh mồ trong lng ni, khng cửa?

- V cng ln cao cng nhiều đ, khng c đất. 

- Thế sao họ khng chn nơi những vng thấp? 

- Đy l vng ni đ. Những vng thấp đất rất hiếm, chỉ để trồng trọt.

- Tnh trạng khai khẩn hiện nay đ kh khăn như vậy, khi kế hoặch xy đập nước thực hiện xong, mực nước dng cao cả hơn trăm thước nữa th người dn canh tc bằng cch no để sống?

- Đ l cu hỏi ti khng thể giải đp được. Ti nghĩ Trời sinh tru, sinh cỏ.

Nhn nh hong hn loan nh nhẹ trong vng khng gian đu hiu nơi chốn tận cng của một nhnh sng, Bảo Trn thầm nghĩ, đời sống của con người nơi đầu nguồn th ty thuộc vo Trời; cn đời sống của những dn tộc ở cuối nguồn tại sao lại ty thuộc vo người lng giềng hung bạo/hẹp hi/ich kỷ, chỉ thch kiến tạo những đồ n vỹ đại để ph trương chứ khng nghĩ đến nỗi đau khổ của mun người do sự thực hiện những đồ n đ tạo nn?

nghĩ ny, cch nay vi hm, lc viếng thăm Vạn L Trường Thnh, cũng đ thong qua trong hồn Bảo Trn. Khi cng Phong bước nhanh ln nhiều bậc cấp của một trong những kỳ quan của thế giới, lng Bảo Trn chỉ nghĩ đến sự chia xa/niềm đau thương/nỗi thống khổ cng mu/mồ hi/nước mắt của hằng vạn người đ quyện vo với vi, với ct khi thực hiện kiến trc vĩ đại ny. Mỗi khi dừng lại nơi thp canh nghỉ mệt, trong sự buốt lạnh của từng cơn gi la vo, Bảo Trn tưởng như nng c thể nghe được tiếng on than của những oan hồn đ bỏ thy v sự hnh thnh của kỳ quan ny! 

Đang quan st v suy nghĩ vẩn vơ, Bảo Trn chợt cảm biết chiếc thuyền my đ ủi bi v một số t du khch đang ln bờ. 

Bờ cũng l điểm tận cng của dng Daning chỉ l một vng đất đ bị nước xoi mn, rơi khỏi triền ni. Theo thời gian, đất đỏ bị nước cuốn đi; sự di động lin tục của nước đ dũa mn những gc cạnh của đ để ngy nay Bảo Trn thch th nghe m vang của những vin đ cuội rạc ro dưới mỗi bước chn. 

Hong hn phủ kn cả vng khng gian đậm đặc hơi nước. Bảo Trn thấy triền ni dọc hai bn bờ sng đ trở thnh mu xanh thẫm; trn nền xanh thẫm đ, những mn sương mỏng chờn vờn trng như những ng my, v nh đn leo lt pha xa trng như những v sao lạc. Nơi đỉnh ni cao, nh trăng len ln xuyn qua những ng my mờ. Bất chợt Bảo Trn cất tiếng ht nho nhỏ, vừa đủ cho Phong nghe: 

Qua những ma trăng dng em theo thời gian. 

Nhẹ lướt mơ hồ khi vng a trăng tn. 

Sng nước mịt mng xa mờ một kiếp tha phương giang hồ. 

Lệ trn ln mi tnh trong giấc mơ (2)

Phong lắng nghe, lng thầm tiếc l chng đ mất Bảo Trn suốt thời gian di cho nn khoảng đời trai trẻ Phong đ khng c được những giy pht lng mạn/tnh tứ/đầm ấm như thế ny. Bất ngờ giọng Bảo Trn vt cao: 

...Đm nay nh trăng ng lả lơi, trải trn cy rừng nhớ thương. 

Dưới nh trăng u huyền thng mơ reo... 

Bảo Trn nhấn giọng ở chữ lả v chữ trải rồi chữ nhớ rơi vo note Si bmol của tnh khc được viết cung R Majeur khiến người nghe cảm nhận được tất cả niềm xt xa/nỗi u hoi!

Sau khi Bảo Trn ngưng ht, Phong đọc khẽ hai cu thơ vừa mới lướt qua trong hồn chng:

- Anh nghe em ht, lng xao xuyến. Trong ci hồn em, anh ước mơ. (3)

Bảo Trn im lặng, cố nn sự giao động bồi hồi từ tri tim đa cảm của nng. Phong nhn Bảo Trn bằng nh mắt chan chứa yu thương.

Cũng với nh mắt trn đầy yu thương đ, tối đến, trong lc say m theo di chương trnh nhạc cổ truyền tại The Tang Dynasty, Phong cũng xoay nhn Bảo Trn, khi đon nữ nhạc cng xử dụng nhạc cụ xưa để cng tấu ln những hợp khc cổ điển của nền m nhạc Trung Hoa. 

Khi Phong v Bảo Trn trở lại du thuyền Royal, nh trăng đ khuất, my tu đ im; nhưng tiếng so Pai Xiao vẫn như cn vương vấn trong sự trầm mặc của mun loi. 

Trong sự trầm mặc đ, mạch nước từ những dng suối vẫn m thầm tm về đy, cng nương nhau vượt Three Gorges Dam đang xy để khng cn bị g b theo những dy ni đ m sẽ được trải mnh trong những cnh đồng xanh ngt dừa nước v mạ non. 

Chiếc Royal đến Three Gorges Dam khi những hạc sương mai trn cnh l trở nn long lanh dưới những tia nắng đầu ngy. Cng tc đắp đập đ thực hiện được hơn 2/3 bề ngang của dng sng cho nn nước chảy xiết/cuồn cuộn/xoy su, tạo cảm gic bất an cho những du khch nht gan. Người Trung Hoa rất hnh diện v đập nước ny sẽ l một trong những đập nước lớn nhất thế giới. Nhưng Bảo Trn khng hiểu người Trung Hoa sẽ nghĩ g khi những dn tộc ở cuối nguồn, từ thế hệ ny đến thế hệ khc, sẽ ta thn v mạch sống cứ cạn dần; v nước mặn từ biển sẽ xm lấn vng đất trồng hoa mu? 

Qua khỏi đập nước, lưu lượng của dng sng trở nn dịu dng, đằm thắm giữa những khu vực đng đc dn cư. Bất ngờ Bảo Trn nghe huyn no cả vng v rồi, cng một lc, hằng triệu triệu tấn khối nước từ Three Gorges Dam trn về. Trong m thanh cuồn nộ của nước, Bảo Trn nghe khng biết bao nhiu tiếng ku go thảm khốc. D hạm trưởng vận dụng tất cả khả năng để cố đưa chiếc Royal xui theo con nước, trnh rơi vo vng nước xoy, Bảo Trn cũng vẫn nghe được tiếng cửa knh vỡ cng với tiếng kẻo kẹt của thn tu. Nước sng dng nhanh một cch đng sợ. Từ phng ăn, Phong hối hả đưa Bảo Trn về phng v dặn: 

- Em ở trong ny, khng đi đu hết. Anh ra ngoi xem c ai bị thương, cần cứu cấp chi khng, t anh trở vo hoặc nhờ người vo thăm chừng em.

Khng đợi Bảo Trn đp, Phong bước ra ngay. Phong vừa xoay lại đng cnh cửa xong, tấm knh nơi khung cửa sổ vở tan. Nước bắn vo phng. Trong nỗi hoang mang tột cng, Bảo Trn nghe tiếng director Charles từ my khuyếch đại m thanh: Tất cả mọi người ch ! Chiếc du thuyền của chng ta khng thể tiếp tục chịu đựng cơn thịnh nộ của thin nhin. Chng ti buộc lng phải tấp thuyền vo một eo ni. Sau khi thuyền tấp vo, bằng mọi phương tiện, tất cả chng ta phải rời thuyền ngay lập tức! Nghe xong, Bảo Trn gập người xuống, nước mắt chan ha với nước sng, lng quặn thắt nghĩ đến cc con. Ngy trước, những lc bị đời lừa đảo, vi dập hay những lc buồn/c đơn/chn nản, Bảo Trn thường nghĩ đến ci chết như l một lối thot. Nhưng by giờ cận kề với ci chết, Bảo Trn lại hi sợ, lại muốn được sống để về gặp lại cc con. 

Đang hướng tm về Phật B Quan Thế m với lời cầu nguyện chn thnh nhất, Bảo Trn bỗng giật mnh kinh sợ v sự x lệch/chồng chềnh của đồ vật trong phng. Vừa lc ấy, Phong xuất hiện, vội v ko Bảo Trn ra ngoi. Nhiều m thanh lạ vang ln rất lớn khi thn tu vặn mnh, cố trườn ln khm đ. Mọi người x đẩy nhau rời tu.

Phong đưa Bảo Trn np gi bn hốc đ đen đủi. Bảo Trn hơi bớt sợ. Một lc sau, nhn quanh, Bảo Trn thấy director Charles đang đi tm để đếm v ghi tn từng du khch. Bỗng Bảo Trn để v khng hiểu tại sao vị thuyền trưởng v một người đn ng lạ lại tiến về pha nng v Phong một cch vội v. 

Sau khi bắt tay Phong v hỏi thăm tnh trạng sức khỏe của Phong v Bảo Trn, vị thuyền trưởng nhn Phong:

- Thưa bc sĩ, cuối đoạn sng ny c một trường tiểu học. Cơn nước lũ vừa rồi khiến nhiều em học sinh bị nước cuốn đi v nhiều em bị thương. Đy l ng hiệu trưởng ngi trường đ. ng đến đy ku cứu, v ng nghĩ rằng trn du thuyền của chng ta c thuốc v dụng cụ y tế. Jason cho biết ng l bc sĩ cho nn chng ti mừng qu, vội đến nhờ. Mong bc sĩ gip cho.

Phong nhận lời ngay. Bảo Trn tnh nguyện theo gip nhưng Phong trấn an: 

- Anh đi v bổn phận của người thầy thuốc. Anh khng muốn em thp tng v anh khng biết tnh trạng nơi anh sắp đến như thế no. Em ở đy cơ quan du lịch sẽ tận dụng mọi phương tiện để đưa du khch về nơi an ton. Cn anh, một mnh anh, anh dễ xoay trở. Em hiểu anh chứ?

Bảo Trn ủ rũ nhn chiếc thuyền nan đưa Phong xui theo ging nước cho đến khi chiếc thuyền chỉ cn l một chấm nhỏ t ty trong vng nước mnh mng.

Vẫn trong trạng thi bất an, Bảo Trn thầm mong chấm nhỏ t ty ấy xuất hiện để rồi lớn dần, lớn dần trong tầm mắt nng. Nhưng hai buổi chiều rồi, chiếc thuyền nan vẫn chưa trở lại! 

Hm nay cơ quan du lịch mới tm được phương vị của chiếc Royal v đon du khch. Đy l chuyến trực thăng cuối cng di chuyển du khch khỏi vng ny. Director Charles cố thuyết phục Bảo Trn một lần nữa: 

- Chng ti hứa sng mai cng việc tm kiếm bc sĩ sẽ được tiếp tục. Vậy xin b yn tm, theo chng ti đi về.

- Cảm ơn ng. Nhưng ti xin được ở lại đy đợi Phong trở lại hay l cho đến lc cc ng tm được Phong.

- Ti rất tiếc l sự việc đ xảy ra ngoi muốn như thế ny. Nhưng b ở lại đy cũng khng thể thay đổi được sự việc; thế th tại sao b phải tự hnh hạ b? Thi, b đi về với chng ti. Sng mai trực thăng lại sẽ tiếp tục tm kiếm bc sĩ, như hai ngy qua chng ti đ thực hiện. 

- Ti muốn được yn tịnh một mnh. Cc ng về đi.

Chiếc trực thăng nng thn hnh ln rồi lượn vng gộp đ như c cho gi biệt Bảo Trn. Chiếc trực thăng vt ln cao trong khi Bảo Trn từ từ gục xuống v gi, v v đau khổ! 

Cn lại một mnh, Bảo Trn đm ra hối tiếc v cht đạo l m nng đ khng dm sống theo đ lng của mnh; nng đ đạo đức giả, đ cao thượng khng đng lc, đ hy sinh khng phải cch cho nn khng dm đp ứng mối tnh nồng thắm của Phong...

Trong khi Bảo Trn bị niềm n hận v nỗi đau xt dy v để tự trch mnh th, tự dưng, theo từng cơn gi lạnh, tiếng ht nức nở của Richard Marx vang ln: Oceans apart day after day, and I slowly go insane. I hear your voice on the line. But it doesnt stop the pain. If I see you next to never, how can we say forever. Wherever you go, whatever you do, lll be right here waiting for you. What ever it takes, or how my heart breaks, Ill be right here waiting for you ... Bảo Trn nhn quanh như tm kiếm; v nng nghĩ đ l tiếng ht của Phong. 

Khng thấy ai cả, nước mắt của Bảo Trn tun trn! Bất chợt Bảo Trn cảm biết như c người đang nhn ln nng từ phiến đ bn tri. Bảo Trn xoay nhn về hướng ấy v nhận ra đ l thanh nin ngoại quốc ngồi cạnh nng trn chuyến bay của Hng Khng Việt Nam từ Dalat về Nha Trang!

Bảo Trn bẻn lẻn mỉm cười, đưa ngn tay quẹt những giọt nước mắt cn ấm. Thanh nin cũng mỉm cười thn thiện rồi trao nng vi tờ kleenex. Bảo Trn nhỏ nhẹ cảm ơn. 

Bảo Trn dng kleenex chậm nước mắt rồi lại nghing một bn m st vo khung knh cửa sổ phi cơ. Xuyn qua từng ng my bn bạc, Bảo Trn thấy những lượn sng trắng xa di động chầm chậm trn vng biển lặng. Bảo Trn thở di, chợt nghĩ đến hai cu thơ m trong giấc mơ của nng Phong đ đọc trn du thuyền Royal; c điều Bảo Trn đổi chủ từ cho hợp với tm trạng của nng: 

Em nhn xa vắng, ngn thương nhớ. 

Anh đ xa rồi, anh biết khng? (4) 

ĐIỆP MỸ LINH

 

(1) (3) (4) Trong ập thơ Nửa Đời Thương Đau của Hong Vũ Bảo. 

(2) Trăng Lạnh của cụ Điệp Linh Nguyễn Văn Ngữ.  

Trở lại