Chuyện đ 40 năm ....

 

Chuyện đ 40 năm, khoảng thời gian qu đủ để một người trẻ tuổi gi đi, tr nhớ bắt đầu giảm st. Nhưng kỷ niệm, vốn như tn gọi, lại thuộc về qu khứ, m người lớn tuổi th lun nhớ về qu khứ. Khi đ em chỉ l con nhỏ học tr lớp 12 ban ton. Anh c nhớ ở Saigon chổ ng su Ph Đổng c mấy xe bn bột chin rất ngon khng? Học tr thường hay tụ tập sau giờ học. Em cũng khng ngoại lệ. Một buổi chiều tan học về em v đứa bạn ngồi ăn ở đ, c hai ng HQ v qun, bn no khng ngồi lại ngồi bn em. Mắc cỡ ăn khng ngon v cũng khng dm chuyện tr ta lia cng bạn, lu lu ngước ln lại thấy một ng nhn mnh cười cười. ng ny mặc đồ xanh tm, vai o gắn Alpha v ( hnh như) hai gạch. ng kia mặc đồ xanh biển hnh như l Trung sĩ. ng Tr/sĩ gọi ng kia l Tr/u. Em khều bạn, ăn nhanh về thi, nhưng hai ng ăn cn nhanh hơn mnh. Lnh m. Chia tay bạn, em chạy xe ra đường Trần Hưng Đạo để về nh mnh, xe dừng chờ đn th em đ thấy hai ng HQ chạy st theo em. ng Tr/sĩ chở ng Tr/u cũng bằng Honda Dame. Tr/u hỏi:" nh Chi ở đu?" em giật mnh, sao biết tn mnh vậy ta? Chắc hồi ny nghe bạn em ku thi. Em khng trả lời nhưng khi quay lại nhn, thấy Tr/ u cũng khng c g đng sợ lắm. Nh em ở trong một con hẽm rộng yn tĩnh thuộc Quận Nh (giờ l Quận Nhất). Em vo nh khoảng 10 pht th nghe m em ku Chi c bạn tm. Em bước ra. Trời ạ, Trung u đang đứng trước mặt em, trong sn nh em, tự tin như đ l bạn thn của em từ lu lắm rồi. Trung u đứng tựa lưng vo gốc ngọc lan, tay cầm chặt một nắm hạt dưa chắc hẵn vừa mua ở tiệm tạp ho đầu hẽm nh em. Hnh như Tr/ u muốn nhờ nắm hạt dưa để c thm bnh tỉnh. Trung u nhn em, đi mắt trầm lắng, thiết tha như chịu lổi. Em khng cn cch no khc hơn đnh mời Trung u v Trung sĩ vo nh, em phải lm ra vẽ tự nhin đễ m em yn tm. Trung u tự giới thiệu mnh tn Ph, Trung u HQ đi tu HQ 505. Sau một chuyến hải hnh, tu cập bến Bạch Đằng, Trung u ln bờ rong chơi. Cu chuyện giửa c học tr lớp 12 v anh Trung u chỉ xoay quanh chuyện tu b, sng biển m Ph c vẽ rất say m. Ph cn nhiệt tnh giải thch cho học tr biết sự khc nhau giửa HQTr/u v Tr/uHQ như thế no. Ph cũng tự nhận đ mua hạt dưa ở tiệm đầu hẽm để hỏi thăm nh em. Ph ni em phải giỏi ton mới dm học ban B. Em trả lời cn anh chắc cũng giỏi tấn cng nn mới dm xng vo nh người ta như vậy. Ph cười hiền ho: anh tin Chi khng nở đuổi anh. Mnh cng dn đồng bằng sng Cửu Long m (trước đ Ph ni gia đnh Ph ở Cần Thơ; cn em, ba m em đều sinh trưởng ở Vĩnh Long). Trước khi ra về Ph để lại cho em danh thiếp mang tn Vũ Văn Ph với lời dặn tu anh cn cập bến Bạch Đằng một, hai ngy nửa. Nhưng em đ khng xuống bến BĐ. Tu nhổ neo lc no em khng biết. Trời Saigon đ vo ma hạ. Em c kỳ thi T ti trước mặt, em khng muốn mnh đạp nhầm v chuối. Nhưng đi khi trong những bi ton hnh học khng gian, nhũng phương trnh đại số lại ẩn hiện đi mắt ấy, đi mắt thiết tha của Ph.

Em đậu T ti, em vo Đại học. Khoảng thng 4/1974, lc đ em đang học năm thứ 1 Đại học Luật khoa, HQ505 lại cập bến Bạch Đằng, Ph tm gặp em. Vẫn vu vơ chuyện trường chuyện lớp, chuyện tu b sng to gi lớn, chẳng đứa no ni đến chuyện tnh yu d tnh yu của ai đ, khng phải ca mnh, như tnh yu trong phim Love Story chẳng hạn. Giờ nghĩ lại em thấy ngy đ mnh thật ngy thơ v Ph cũng hiền lnh qu đổi. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi Ph ở Saigon em c xuống bến BĐ đứng trn cầu nhn con tu 505 to lớn, nhn thấy Ph bước ra từ đ, oai phong v hng trng. Một lần như vậy rồi thi. Chỉ c vậy m thi. Rồi tu lại đi . V Ph lại đi. Chẳng ai hứa với ai một điều g. Em ở lại Saigon với Ging đường Đại học, em lm thơ v viết bo. Nổi nhớ về con tu 505 biến thnh những bi thơ, tạp văn đăng rất đều trn bo Dn Luận, Đng Phương c ghi đề tặng, nhưng c lẽ lc đ tu đang ở biển khơi nn Ph khng đọc được. Cho đến khi Saigon nổi sng. Ph v con tu thn yu của Ph đi đu, về đu giửa cơn ging tố đ, lm sao em biết được, khi em v Ph cch nhau mun trng hải l v em th nhỏ b giửa biển đời mnh mng. Em ở lại v em cố qun. Những bi thơ, bi bo em cắt dn vo cuốn sổ tay, em cất cuốn sổ tay vo ngăn cuối cng của tủ sch, vo ngăn thăm thẳm nhứt trong k ức của mnh. Nhiều năm sau thng Tư đ, em lấy chồng. Em nhớ c đọc ở đu đ 2 cu thơ: "...Em v anh, mỗi người một đm cưới. Ring rẽ họ hng, ring rẽ buồn vui...". Em nghĩ Ph cũng đ như em, chẳng ai chờ ai, đợi ai; v chắc hẵn Ph cũng đ ring rẽ một cuộc đời. Cho đến khi em đọc được "Kỷ niệm với con tu mu 505" của Nh văn Điệp Mỹ Linh, sự tn c của chiến tranh, nổi thống khổ, đau thương của những người lnh, của những dn lnh được phơi by trần trụi, tận cng với nước mắt v mu ho lẫn trn con tu hng trng năm xưa em từng biết. Em đọc v em sợ hi từng con chử. Em sợ bi viết c ni về MỘT CI CHẾT MANG TN L PH nhưng điều đ đ khng xy ra. Em tự hỏi khi đ Ph ở đu, cn trn tu hay đ về đơn vị khc? Ph c bnh yn khng? Em chỉ muốn biết một điều như vậy. Cn lại, tất cả đều đ..."ngy xưa". Em chỉ muốn giữ lại hnh ảnh một anh chng SQHQ cao cao, tay cầm nắm hạt dưa, đứng hin ngang giửa sn nh em trong nhạt nho bng tối thơm nồng hương ngọc lan. Em cũng muốn giữ lại trong k ức nh mắt dịu dng, thiết tha đ từng đi lần lm em kh ngủ.

Em cũng khng muốn Ph gặp em lc ny, khi em đ khng cn l con nhỏ ăn bột chin ở ng su Saigon, học T ti ban Ton m Ph từng biết. Em đ khng cn l "Người Của Mun Năm Củ".

Ở đu đ trn hnh tinh ny, d c đọc được hay khng những dng tin nhắn, em vẫn cầu mong Ph bnh yn v hạnh phc.
Chi

trở lại