Nhập Khoá
Trường Sĩ Quan Hải Quân Nha Trang
Nguyễn văn Phảy

  Nhiều người Đức nói với tôi rằng tuyết càng rơi th́ họ không thích lắm. Vào mùa đông ở xứ Tây Âu nầy trời lạnh buốt. Mấy hôm nay nhiệt độ -10 có nơi -25 độ Celcius. Tuyết rơi trắng xóa không gian. Hệ thống lưu thông có phần bị tắt nghẽn.

  Nhưng giới trẻ, ngược lại, rất thích tuyết rơi v́ có dịp đi trượt tuyết. Đó là thú vui thể thao của đa số tuổi trẻ khi mùa đông trở lại. Nhưng rất tiếc, tôi không biết trượt tuyết như giới trẻ. Tuy nhiên tôi thích đi dạo tuyết v́ đối với tôi tuyết rất đẹp. Có lẽ từ ngữ "tuyết rơi" đă ghi sâu vào tâm khảm, vào tiềm thức của tôi từ thuở nào rồi. Nó gợi lại những h́nh ảnh năm nào qua lời ca êm ái  "tuyết rơi ngăn đường về để tàu anh đi lạc lối. Tuyết xinh như lần đầu ḿnh gặp nhau dưới đêm trăng"... Tôi yêu thích nhạc phẩm liên quan tới biển cả, tới cuộc đời của người lính biển từ lúc c̣n là học sinh. Nơi đây tuyết càng rơi th́ ḍng suy tư của tôi càng trở về quá khứ, một thời đă qua nhưng măi đọng trong tim v́ nó chan chứa rất nhiều kỷ niệm. Những kỷ niệm khó quên của những năm tháng ở quân trường từ Quang Trung cho tới Trung Tâm Huấn Luyện Sĩ Quan Hải quân Nha Trang và cho tới những năm tháng lênh đênh trên biển cả. Tiếp đến là những năm tháng ở nơi rừng sâu nước độc, rồi những năm tháng ở đất khách quê người của cuộc đời một cựu sĩ quan Hải Quân.  
H́nh kế bên: Tác giả và vợ đi dạo tuyết 

  ... "Mẹ ơi ! biển lớn sông dài là đây, đỉnh núi non cao ngất trời, không thể sánh t́nh mẹ thương lúc nầy. Mẹ ơi , Tổ Quốc trông chờ t́nh con, đổ tiếng chiêng khua trống dồn, bên nợ bên t́nh làm sao vuông tṛn...". Tôi ngâm nhè nhẹ lời ca nầy khi tôi vừa lên boong tàu sau những ngày dài của chuyến hải tŕnh từ Sài G̣n ra Nha Trang vào tháng chín năm 1971. Nh́n ra đại dương là biển cả mênh mông, nh́n vào bờ là thành phố Nha Trang, một thành phố mà từ thuở bé cho tới lớn khôn tôi chưa bao giờ đặt chân tới. Xa xa là những rặng núi hùng vĩ như bao bọc lấy thành phố thân yêu. Khi c̣n là học sinh trung tiểu học tôi thích nhạc phẩm ca ngợi vẻ đẹp của Nha Trang. "Nha Trang là miền quê hương cát trắng. Có những đêm nghe vọng lại ầm ầm tiếng sóng xa đưa...". Tôi thầm nghĩ: Nha Trang với vẻ đẹp thiên nhiên, Nha Trang nằm sát bên ven biển, mơ một ngày nào thăm viếng Nha trang.  

  Ước mơ của tôi thành sự thật. Giờ đây tôi thấy tận mắt Nha Trang. Nha Trang có phi trường. Cách phi trường khoảng 3 cây số, ngược hướng với thành phố là những dăy nhà tường trắng ẩn hiện dưới những hàng cây dương liễu trông đẹp nên thơ. Phía trước mặt là con đường tráng nhựa chạy dọc theo bờ biển hướng về thành phố và xuống cảng tàu. Không khí biển rất trong lành. Tôi hít thật dài hơi thở. Tâm hồn rất khoan khoái sau những ngày dài trên biển cả. Tuy vậy tôi vẫn đang âm thầm chờ đón những ǵ sẽ đến khi tàu cập bến.  

  Khi lên tàu rời hải cảng Sài G̣n ra Nha Trang, tôi cùng với gần 280 bạn hữu , đứa nào cũng có một túi xách marine, trong đó nào là áo quần giày dép nặng khoảng 30 kư lô để chuẩn bị cho một thời gian hai năm học tập sắp tới nơi quân trường. Tiếng cọ sát của lườn tàu LSM vào băi cát ở quân cảng Nha Trang dành cho Hải quân báo hiệu tàu đă đỗ bến. Tất cả chúng tôi được lệnh rời khỏi tàu, tập họp trên băi cát với đầy đủ quân trang quân dụng. Sau đó đại diện khóa đàn anh đón tiếp hướng dẩn về quân trường cách đó khoảng 300 mét. Đó là Trung Tâm Huấn Luyện Hải Quân Nha Trang. Một trung tâm, tính tới năm 1971 đă đào tạo được khoảng trên 2000 Sĩ Quan Hải Quân ưu tú, văn vơ song toàn của Quân Lực Việt Nam Cọng Ḥa. Chúng tôi được cán bộ đàn anh hướng dẫn đi vào trong quân trường, tới một sân rộng được tráng nhựa bằng phẳng, đó là sân vận động quân trường với chiều dài khoảng 150m, chiều ngang khoảng 100 mét.

   Với ư nghĩ rằng đàn anh tốt thật, đón rước đàn em tử tế như ba ngày tết vừa thoáng trong đầu th́ những giọng hét lớn của những đàn anh tưởng chừng như rung động cả quân trường. Đây là lần đầu tiên từ lúc rời ghế nhà trường tôi đón nhận những giọng la hét:  "c̣n chần chờ ǵ nữa, các anh hăy chào mừng quân trường đi...". Lúc bấy giờ có những đàn anh vừa la hét vừa hướng dẩn khóa chúng tôi với xách marine nặng trĩu trên vai chạy ṿng quanh sân vận động dưới ánh nắng gay gắt. Chúng tôi phải chạy mấy ṿng như vậy, đứa nào đứa nấy thấm mệt lả người. Có đứa gần ngất xĩu. Đó là sự chào mừng quân trường đầu tiên của khóa chúng tôi. Sau đó chúng tôi được đưa vào khu ở tập thể dành cho sinh viên sĩ quan và chuẩn bị cho những tuần lễ huấn nhục kế tiếp mà tôi đă có dịp nghe kể khi đi thực tập trên những chiến hạm HQ471 và HQ10 trước khi vào quân trường nầy.

 "Huấn nhục". Với tuổi 20, khi nghe kể về sự huấn nhục dành cho sinh viên sĩ quan Hải Quân, tôi măi thắc mắc cái danh từ "huấn nhục" nầy. Cái nhục ǵ mà phải được huấn luyện mới thành nhục được. Thành "nhục" rồi sẽ được hưởng cái ǵ. Có lẽ giá trị rất lớn nên mới được huấn luyện chứ. Nhưng sau 7 ngày được huấn nhục th́ tôi nhận thức ngay được rằng thế nào là "huấn nhục". Huấn nhục làm cho tinh thần con người ḿnh vững chắc chịu đựng gấp trăm lần hơn ngoài xă hội. Tôi c̣n nhớ ngày đầu tiên huấn nhục, khi chúng tôi vừa chạy ra tập họp ở vận động trường, tôi vội liếc mắt nh́n xung quanh th́ thấy trên những băng công của những doanh trại có những sĩ quan quân trường chứng kiến xem đàn anh huấn luyện đàn em. Lúc đó chúng tôi thấy đàn anh huấn luyện chúng tôi như những hung thần dưới ánh nắng chan chan của vùng trời nhiệt đới vào tháng tám.

  Tháng tám nắng nám trái bưởi. Trên sân tráng nhựa lại càng nắng cháy da người. Hơi nóng của nhựa hắc ín bốc lên làm phừng phừng mặt mũi - những khuôn mặt của tuổi thanh xuân chưa va chạm nhiều trong cuộc đời. Lẽ tất nhiên có rất nhiều tṛ được huấn luyện mà tṛ nào cũng làm cho chúng tôi mệt lả, có bạn gần ngất xĩu hoặc bị xĩu. Có lần vừa mới được huấn luyện bài "xe chỉ", tay trái nắm lấy lỗ tai bên mặt hoặc ngược lại, vừa cuối đầu xuống, tay kia chấm mặt đất và quay tṛn như trái vụ.

  Quay khoảng mấy chục ṿng th́ được lệnh đứng lên. Mặt mày đứa nào cũng tái mét v́ máu trong người không luân chuyển đều đặn. Mồ hôi toát ra ướt đẩm cả ḿnh. Chúng tôi được lệnh đi tắm hơi. Nghe nói đi tắm hơi, ḿnh cảm thấy khoan khoái trở lại. Trời lúc đó nắng gay gắt mà được đi tắm hơi th́ nhất rồi. C̣n ǵ mát mẽ và thoải mái hơn. Đàn anh tốt thật. Thế là chúng tôi được lệnh lấy tấm bông-sô trong túi xách marine ra. Tấm nầy dùng để đi mưa hoặc để căn thành lều ở, hoặc dùng để gói quân trang quân dụng khi vượt qua sông rạch cho khỏi bị ướt vân vân, rất tiện lợi cho người quân nhân, nó khá dày và kín nước. Sau đó chúng tôi được lệnh ngồi xuống trùm bông sô lại. Thế là tấm bông sô khá kín kia đă giữ tất cả hơi từ lớp hắc ín trên mặt đất xông lên và cùng với hơi nóng từ thân người toát ra tạo những hơi nước nóng hổi quanh người. Bấy giờ chúng tôi mới rơ tắm hơi là thế đó. Không hết, c̣n nhiều tṛ chơi khác. Tṛ thăng thiên độn thổ là thường xuyên, không những trong thời gian huấn nhục mà thường xuyên được tập nửa khóc nửa cười trong suốt thời gian đàn em. Nhưng cái ǵ đến, nó sẽ đến. Bảy ngày huấn nhục rồi cũng qua đi. Buổi chiều hôm ấy, ngày cuối cùng của tuần lễ huấn nhục, chúng tôi được lệnh mặc đồ "đại lễ" ra sân vận đồng tập họp. Khóa chúng tôi nhiều bạn nghĩ rằng ḿnh sẽ được thoải mái, được quyền tự do đi câu lạc bộ. Gần một tuần lễ huấn nhục, nước th́ không được phép uống nhiều, mỗi ngày uống mấy hớp thôi và cũng không được tắm rửa nhiều. Lần nầy nghe niên trưởng đàn anh nói rằng các anh chuẩn bị được uống sữa mẹ. Tôi nghĩ trong bụng rằng ngon thật, lâu lắm rồi ḿnh chưa uống được ly sữa hoặc hớp sữa nào trong ly cà phê sữa đá. Thềm lắm chớ.

  Ư nghĩ vừa thoáng qua trong đầu th́ được lệnh tập họp. Chúng tôi sắp xếp hàng ngũ chỉnh tề và quỳ xuống chờ đàn anh đem sữa đến ḿnh uống cho khỏe sau những ngày huấn nhục. Có lẽ sữa hiệu ông thọ của Ḥa Lan hoặc sữa bột pha với nước cũng ngon ngọt hết chổ nói. Thế là tuyệt vời. Tôi nghĩ trong bụng, đàn anh biết chăm lo sức khoẻ cho đàn em tốt thật. Đàn anh la hét, đàn em chịu đựng để có ngày hôm nay uống sữa. Mừng quá ! Chúng tôi vừa bị tuần lễ huấn nhục, đàn anh làm cho thể xác đàn em tơi bời hoa lá mà bây giờ được đàn anh cho uống sữa để phục hồi sức khoẻ th́ cũng tốt đấy chứ, c̣n ǵ quư giá hơn. Chúng tôi mong đợi từng giây phút. Sau đó những đàn anh xách nhiều sô với chất lỏng màu trắng sữa nhưng lại có bọt mà không thấy có những cái ly để uống. Những bạn bè quỳ gần tôi, liếc liếc nh́n nh́n mà không đứa nào dám nói, dám cười. Chắc có lẽ bạn tôi cũng thầm hỏi rằng: Sữa đặc biệt ǵ đây?. Chờ xem. Thay v́ chúng tôi được uống sữa th́ lại được tưới từ trên đầu chảy xuống má xuống vai. Té ra chúng tôi mới hiểu đó là những sô nước xà pḥng. Tôi thầm nghĩ, chao ôi là sữa ngọt đặc biệt của Quân trường Sĩ Quan Hải Quân Nha Trang do đàn anh sáng chế là thế đó!. Bọt sữa giống như sóng biển ngoài khơi vậy. Nghĩ tới sóng biển th́ ḷng ḿnh lại vui lên với những nhạc phẩm "Biển Tuyết, Sao Rơi Trên Biển, Vùng Biển Trời và Màu Áo Em..."  

  Sau đó chúng tôi được chấm dứt tuần lễ huấn nhục. Cuộc đời Sinh viên Sĩ quan Hải quân thực thụ bắt đầu từ đấy.

  Đó là truyền thống của trường Sĩ quan Hải quân Nha Trang. Nhờ vậy mà sau khi rời quân trường, tôi nghĩ rằng bạn nào trong chúng tôi cũng cảm thấy nhớ nhớ thương thương và gom nhiều kỷ niệm. Nhớ những lúc đàn anh huấn nhục để cùng trang bị cho một người Sĩ quan Hải quân phải dày dạn với gió sương, chấp nhận mọi gian khổ, chịu đựng mọi đắng cay để sau nầy dù tàu có lênh đênh trên biển khơi hàng tuần hàng tháng, hay tàu vượt ngược gịng sông để thi hành nhiệm vụ th́ ḷng vẫn vững bền để ngăn chận và truy lùng tàu địch xâm nhập vào biển Mẹ. Cũng theo truyền thống đó, sau khi tuần lễ huấn nhục chấm dứt mỗi người trong khóa chúng tôi đều có một niên trưởng đàn anh nhận ḿnh làm con. Ḿnh phải gọi niên trưởng đó bằng "bố". Sau buổi cơm chiều cuối cùng của tuần lễ huấn nhục, các bố dẫn các con lên câu lạc bộ và đải ăn thoải mái. Các bố chơi xộp lắm, trả tiền ăn cho đàn em. Vào cuối tuần đi bờ đầu tiên các bố lại giúp đở cho các con mượn quần áo giày tiểu lễ để đi bờ v́ tất cả quần áo của các con đều bị dơ trong thời gian huấn nhục. Thế là vào ngày thứ bảy đàn c̣ trắng tung ra khỏi quân trường hướng về thành phố Nha Trang, mang theo bài học xứng đáng "chỉ có tinh thần là quan trọng". Bài học đó rất hữu ích trong cuộc đời.       

Mùa đông nơi xứ người
Thân tặng các bạn Đệ Nhị Song Ngư.

Nguyễn Văn Phảy


17 SVSQHQNT với cấp bậc Chuẩn Uư (năm thứ 2) của Trung Đội 3 Đại độ 1 Khoá Đệ Nhị Song Ngư trường Sĩ Quan Hải Quân Nha Trang 
Tác giả: Đứng hàng phía trước, thứ 3 từ bên phải.

trở lại