Ca Dao Tục Ngữ Việt Nam
[2]


n nh lầu hết dầu đn tắt
Lửa nh my hết chy thnh than
Nhang cha ng hết mạt nhang tn
Kể từ khi em biết được chng
m về em lăn lộn như con chim phượng hong bị tn

n no cao bằng đn Chu ốc
Xứ no dốc bằng xứ Nam Vang
Một tiếng anh than ba bốn đi vng em khng tiếc
Anh lấy đặng em rồi anh trốn biệt lnh thn

n no cao bằng đn Sa c
Gi no đẹp bằng gi Nha Mn
Anh thả ghe cu ln xuống mấy lần
Thương em đứt ruột, nhưng tới gần lại run

m khuya nguyệt lặn sao tn
ồng hồ điểm nhặt nhớ chng khng qun

m khuya ra đứng bờ ao
Trng c c lặn trng sao sao mờ .
Buồn trng con nhện giăng tơ
Nhện ơi nhện hỡi nhện chờ mối ai?
Buồn trng chnh chếch sao Mai
Sao ơi, sao hỡi nhớ ai sao mờ?

m khuya thắp cht dầu dư
Tim loan chy lụn, sầu tư một mnh

m khuya thiếp mới hỏi chng
Cau xanh ăn với trầu vng xứng chăng?

m khuya trăng dọi lầu son
Vo ra thương bạn, ho hon ruột vng
Bển qua đy đng đ xa đng
Dầu tui c lm nguy thất thế
Hỏi con bạn vng n cứu khng?

Chiều rồi kẻ Bắc, người ng
Trch lng người nghĩa, ni khng thiệt lời

m nằm tu chuối c đi
Hơn nằm chiếu tốt lẻ loi một mnh

m qua, đm lạnh, đm lng
m đắp o ngắn, đm chung o di
By giờ chng đ nghe ai
o ngắn chẳng đắp, o di khng chung
By giờ sự đ nhạt nhn
Giấm thanh đổ biển mấy thng cho chua
C ln mặt nước, c kh
V anh, em phải giang hồ tiếng tăm

m qua nguyệt lặn về Ty
Sự tnh kẻ ấy, người đy cn di
Trc với mai, mai về trc nhớ
Trc trở về, mai nhớ trc khng
By giờ kẻ Bắc, người ng
Kể sao cho xiết tấm lng tương tư

m thanh cảnh vắng
Thức trắng năm canh
Một duyn, hai nợ, ba tnh
ường kia,nỗi nọ, phận mnh ra sao?

i đu cho thiếp theo cng
i no thiếp chịu lạnh lng thiếp cam

i qua nh nhỏ
Thấy đi liễn đỏ c bốn chữ vng
Thạnh suy anh chưa biết chớ thấy nng anh vội thương

i lng ăn nửa tri sim
Uống lưng bt nước đi tm người thương

i ta chẳng được sum vầy
Khc no cnh nhạn lạc bầy ku sương
V sương nn ni bạc đầu
Cnh lay bởi gi hoa sầu v mưa

i ta đ trt lời thề
Con dao l trc đ kề tc mai
Dặn rằng: Ai chớ qun ai!

i ta như loan với phượng
Nỡ lng no để phượng li cy
Muốn cho c đ, c đy
Ai lm nn nỗi nước ny chng i!
Th rằng chẳng biết th thi
Biết rồi gối chiếc lẻ loi thm buồn !

i ta như thể con tằm
Cng ăn một l, cng nằm một nong
i ta như thể con ong
Con quấn con qut, con trong con ngoi
i ta như thể con bi
Chồng đnh vợ kết chẳng sai con no

ố ai biết la mấy cy
Biết sng mấy khc, biết my mấy từng
ố ai qut sạch l rừng
ể ta khuyn gi, gi đừng rung cy
Rung cy, rung cỗi, rung cnh
Rung sao cho chuyển lng anh với nng

ồng tiền Vạn lịch
Thch bốn chữ vng
Anh tiếc cng anh gắn b với c nng bấy lu
By giờ c lấy chồng đu
ể anh gip đỡ trăm cau nghn vng

ổ lửa than nn vng lộn trấu
Anh mảng thương thầm chưa thấu dạ em

ổng Kim Ln hồi cn nhỏ, đi bn giỏ nui mẹ
Anh gặp em đy khng cửa khng nh
Muốn v g nghĩa, biết l đặng chăng?

ờn c ln trục ku vang
Qua cn thương bậu, bậu khoan c chồng
Muốn cho nhơn nghĩa đạo đồng
Qua đy thương bậu hơn chồng bậu thương
Chiều nay qua phản bạn hồi hương
Nghe bậu ở lại vầy vươn nơi no?
Ghe tui tới chỗ cắm so
Nghe bậu c chốn tui muốn nho xuống sng

u đủ ta, bạc h cũng ta
Ngọn lang dm, ngọn ma cũng dm
Anh thấy em tốt m anh lầm
By giờ anh biết r, vng cầm anh cũng bung

ưa nhau uống chn rượu nồng
Mai sau em c theo chồng đất xa
Qua đ g nhịp cho ca
Nước xui lm rượu quan h chuốc say

ường trơn trợt gượng đi kẻo t
o cn nguyn ai nỡ x v qung
Hồi sớm mai, gặp em sao anh khng hỏi
Hay dạ của chng nay đ hết thương?

Dao phay cứa cổ mu đổ khng mng
Chết th chịu chết bung nng anh khng bung

Di di theo anh
Về nơi Chu thnh
Coi nam thanh nữ t
Ở chi đất ny vượn h chim ku

Dao vng bỏ đải kim nhung
Biết rằng qun tử c dng ta chăng ?

Duyn kia ai đợi m chờ
Tnh kia ai tưỡng m tơ tưởng tnh ?

m qua nguyệt lặn về Ty
Sự tnh kẻ ấy, người đy cn di
Trc với mai, mai về trc nhớ
Trc trở về, mai nhớ trc khng
By giờ kẻ Bắc, người ng
Kể sao cho xiết tấm lng tương tư

đy trước lạ sau quen
Chẳng gần, qua lại đi phen cũng gần

ờn c ln trục ku vang
Qua cn thương bậu, bậu khoan c chồng
Muốn cho nhơn nghĩa đạo đồng
Qua đy thương bậu hơn chồng bậu thương
Chiều nay qua phản bạn hồi hương
Nghe bậu ở lại vầy vươn nơi no
Ghe tui tới chỗ cắm so
Nghe bậu c chốn muốn nho xuống sng

ưa nhau đổ chn rượu hồng
Mai sau em c theo chồng đất xa
Qua đ g nhịp cho ca
Nước xui lm rượu quan h chuốc say


Em thương nhớ ai ngơ ngẩn bn đầu cầu
Lược thưa biếng chải, gương tu biếng soi
Ci sập đ bỏ vắng em khng ngồi
Vườn hoa hoang lạnh mặc người vo ra

Em về hỏi mẹ cng cha
C cho em lấy chồng xa hay đừng ?

Em m b mạ xuống đồng
Miệng h tay cấy m lng nhớ ai

Em như cục cức tri sng
Anh như con ch đứng trng trn bờ
Xin em chớ ni dại khờ
Xưa cha em cũng đứng chờ như anh

Em thương anh chẳng v ruộng cả ao liền
Thương v ci bt ci nghin anh đồ

Ghe anh mỏng vn, bng lng nhẹ cho
Xin anh bớt mi, nương lo đợi em

Ghe em rẽ v ngọn, anh chẳng đn chẳng chờ
Ghe anh tch bến tch bờ, em buồn cho trăng mờ sao lặn
Mnh lấy nhau chẳng đặng bởi b mai lưỡi vắn t lời
Mật đường d chẳng đi đi
Cht hương rớt lại, một đời chưa qun

Ghe ln ghe xuống dầm dề
Sao anh khng gởi thơ về thăm em?

Giả đ mua khế bn chanh
Giả đi đi nợ thăm anh kẻo buồn

Gi đưa trăng th trăng đưa gi
Trăng lặn rồi gi biết đưa ai ?

Gi thổi một ngy năm bảy trận ging
Anh đi nằm bi sao khng thấy về ?

Gi vng hiu hắt đm thanh
ường xa, dặm vắng xin anh nhớ về
Mảnh trăng đ trt lời thề
Sao anh để gnh nặng nề ring em


Kiểng vật cn đy, người đ đu mất
Bạn ngọc xa rồi, trời đất quạnh hiu


Lấy nhau từ thuở mười ba
ến năm mười tm thiếp đ năm con
Ra đường thiếp hy cn son
Về nh thiếp đ năm con cng chng

L kh lủng lẳng treo cnh
Giận th ni vậy sao đnh bỏ nhau

Lửng lơ vầng quế soi thềm
Hương đưa bt ngt cng thm bận lng
Gi thu thổi ngọn ph dung
Dạ nng sắt đ anh rung cũng mềm

Lnh đnh chiếc l giữa dng
Thương thn ga bụa phng khng lỡ th
Gi đưa trc ng mai qu
Ba năm trực tiết cn g l xun !

Lnh đnh một chiếc thuyền tnh
Mười hai bến nước biết gửi mnh về đu

Lng anh như gi giữa đng
Lng em như ngọn nhang tn giữa khuya

Lọng vng che nải chuối xanh
Tiếc cho con chim phượng hong đậu cnh tre kh

Lộc cn ẩn bng cy tng
Thuyền quyn đợi khch anh hng snh vai


My xưa cũng bỏ non về
Em xưa cũng gi cu thề đ đy
Nhớ đnh biết mấy tầm tay
Chim bay biển Bắc hoa gầy bi ng!

Một mai thiếp c xa chng
i bng thiếp trả đi vng thiếp xin

Mnh đnh, cha mẹ chẳng đnh
Cũng như go nước tưới hnh khng tươi

Một duyn, hai nợ, ba tnh
Chim bao lẩn quất bn mnh năm canh
m nằm lại nghĩ một mnh
Ngọn đn khu tỏ bng quỳnh bay cao
Trng ra no thấy đu no
m my vơ vẩn ngi sao mập mờ
Mong người, lng những ngẩn ngơ

Một đn c trắng bay quanh
Cho loan nhớ phượng, cho mnh nhớ ta
Mnh nhớ ta như c nhớ muối
Ta nhớ mnh như cuội nhớ trăng
Mnh về mnh nhớ ta chăng
Ta về ta nhớ hm răng mnh cười

Một nong tằm bằng năm nong kn
Một nong kn bằng chn nn tơ
Em thương anh thng đợi năm chờ
Lng no dứt mối li tơ cho đnh

Một thương hai nhớ ba sầu
Cơm ăn chẳng được, ăn trầu cầm hơi
Thương chng lắm lắm chng ơi !
Biết đu thanh vắng m ngồi thở than

Một thuyền một li chẳng xong
Một chĩnh hai go cn nong tay vo
Em xt thương anh phất ngọn cờ đo
Cn th tay bẻ mận em dạ no dm ưng

Một thương tc bỏ đui g
Hai thương ăn ni mặn m c duyn
Ba thương m lm đồng tiền
Bốn thương ăn ni dịu hiền dễ nghe

Một trăm con gi Thủ
Một lũ con gi chợ
Anh cũng khng mng
Anh chỉ thương con gi ruộng cơ hn nắng mư

Nay em cn cha cn mẹ, cn c cn bc
Nn em khng dm tự tung tự tc một mnh
Anh c thương em cậy mai dong đến ni
Cha mẹ đnh em cũng sẽ ưng

Nng ơi anh quyết với mnh
Cng anh dan du chẳng thnh thời thi
Con sng bn lở, bn bồi
Bn lở th đục, bn bồi th trong
Sng kia nước chảy hai dng
Biết rằng bn đục, bn trong bn no

N em Tin Bửu i
Nhớ em chưa ăn xi m anh như gặp hồi no bụng
Chưa ăn bn m anh cũng no hơi
Thương em qun đứng, qun ngồi
Ngứa đầu qun gi, đứt ruột rồi qun đau

Nếm muỗng đường om mi thơm vị ngọt
Qua thương nhớ bậu thức trt canh g
Phận bậu như hạt mưa sa
Phận qua như gi thổi tuốt ra vm ngoi

Ngy đi, trc chửa mọc măng
Ngy về, trc đ cao bằng ngọn tre
Ngy đi, la chửa c v
Ngy về, la đ đỏ hoe ngoi đồng
Ngy đi, em chửa c chồng
Ngy về, em đ con quấn, con qut, con bồng, con mang

Ngy no anh ni em đnh
Bụi tre trước ng để dnh đan ni
By giờ anh ni em thi
Bụi tre trước ng đan ni ai nằm?

Ngy no anh ni em đnh
Cuốc đất trồng hnh, gieo cải, vi k
By giờ, anh ni em ch
ể cải anh ho, cho k anh tn

Ngy xưa anh bủng anh beo
Tay bưng chn thuốc tay đo mi chanh
By giờ anh khỏi anh lnh
Anh theo duyn mới anh đnh phụ em

Ngồi buồn gởi bức thư sang
C con rồng bạch chắn ngang giữa trời
Vậy nn thư chẳng tới nơi
Trong thư ai biết những lời lm sao ?

Ngy đm trng bng trăng tn
Muốn ring với nguyệt m than một lời
Nguyệt rằng: Vật đổi sao dời
Thn ny vẫn để cho người soi chung

Nh em cao, hng ro em kn
Nh em tm, chn, mười từng
Con ong bay v khng lọt
Biểu con bướm đừng xn xao
Anh về sắm lễ cho cao
Cậy mai dong cho giỏi
Mới bước vo nh em

Nh ti c dy vườn hoa
C ba dy nhn, c ba dy dừa
D anh đi sớm, về trưa
Sao anh chẳng nghĩ dy dừa nh ti
Sao anh chẳng đứng, chẳng ngồi
Hay l anh phải duyn ti anh buồn
Anh buồn, anh lại đi bun
C tiền lấy vợ, thi buồn lm chi

Nhn nhau lệ ứa đi hng
Tu lui ốc thổi, ti chng rẽ phn !

Nhn ra sậy xm, lau vng
Ngy lu, nắng a, bng chng nơi đu

Nhớ ai bổi hổi bồi hồi
Như đứng đống lửa, như ngồi đống than

Ni lời th giữ lấy lời
ừng như con bướm đậu rồi lại bay

Nội trong lục tỉnh Nam Kỳ
Thấy em ăn ni nhu m anh thương
C mặt tui mnh ni mnh thương
Tui về chốn cũ mnh vấn vương nơi nỏ

Nước mắt nhỏ sa lấy khăn mi xoa nng chặm
Quyến luyến nhau rồi ngn dặm kh qun

Nửa đời sương gi ngang tng
Tri tim lụy chỉ v nng đấy thi

Non cao ai đấp m cao ?
Sng su ai xới ai đo m su ?
Thương nng thức suốt đm thu
Sng ra mới biết mi đầu bạc phơ !

[3]

trở lại